⬅ Trước Tiếp ➡
Cô có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt âm u lạnh lẽo của Đông Phương Tước đang nhìn cô.
"Tôi đi làm."
Đông Phương Tước im lặng nhìn bóng người biến mất ở cửa, từ từ nhắm đôi mắt đen lạnh như băng tuyết lại.
Diệp Thiên Hạ phiền muộn lái xe.
Kiếp trước cô chết vì tình yêu.
Đời này, cô không muốn dính vào nó lần nữa.
Đông Phương Tước là một điều ngoài ý muốn, cô chỉ muốn hai người kết hôn theo thỏa thuận, cô không muốn xem vào cuộc sống của anh, cô an phận thủ thường, làm tốt trách nghiệm của một người vợ trên danh nghĩa, đợi đến khi vợ chưa cưới chính thức của anh xuất hiện, cô có thể rút lui.
Cô nào biết được tình huống lại như vậy.
Cô tuyệt đối không thể sinh người thừa kế cho anh, càng không thể dây dưa không rõ với anh.
Tầng cao nhất của tập đoàn Đông Phương Đế.
Phòng họp mang phong cách đen trắng sang trọng vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của mình.
Các giám đốc điều hành nhìn tổng giám đốc lạnh lùng như băng vẫn không nhúc nhích của mình, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Mộ Triêu Dương ngẩng đầu nhìn Đông Phương Tước lần thứ mười, phát hiện anh vẫn lạnh lùng híp mắt, nhìn chằm chằm vào tài liệu trước mặt, bất động như một bức tượng điêu khắc.
Anh ta chớp mắt..
Vẻ mặt này này không phải cãi nhau với chị dâu đó chứ?
Chắc chắn là vậy rồi!
Kha Nam ở phía sau Đông Phương Tước cũng cảm thấy khó hiểu, rõ ràng lúc sáng trở về vẫn tốt, sao bây giờ sắc mặt lại nặng nề như vậy?
Các giám đốc điều hành đều sợ hãi không nói một lời, sợ rằng họ sẽ vô tình đạp trúng bãi mìn.
Một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng bọn họ  cũng nghe thấy vị giám độc cao cao tại thượng lạnh lùng nói: "Tan họp."
Các giám đốc điều hành: "..."
 
Thâu tóm Tiêu thị
Đông Phương Tước lạnh lùng trở lại văn phòng, lập tức gọi điện thoại.
Mộ Triêu Dương thận trọng nói: "Anh, có chuyện gì sao?"
Đông Phương Tước đứng đối diện với cửa sổ sát sàn, lạnh lùng nói: "Trong vòng hai tháng, kiểm soát tất cả công việc nội bộ của bất động sản Tiêu thị.”
Mộ Triêu Dương bị sốc.
Mấy hôm trước đột nhiên chèn ép Tiêu thị, giờ lại muốn khống chế toàn bộ Tiêu thị.
Chẳng lẽ anh của anh muốn... thâu tóm bất động sản Tiêu thị?
“Được rồi, em sẽ đi làm ngay.” Mộ Triêu Dương thận trọng gật đầu.
Chẳng lẽ hôm nay anh trai luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng là vì có liên quan gì đến Tiêu Cẩn của bất động sản Tiêu thị sao?
Tiêu Cẩn là chồng chưa cưới trước của chị dâu.
“Ngây ra đó làm gì?” Đông Phương Tước nhướng mày nhìn Mộ Triêu Dương đang mất hồn.
Trái tim Mộ Triêu Dương run lên, anh ta vội vàng cười một tiếng: "Không có gì, em đi ngay."
Đông Phương Tước nhìn Mộc Triêu Dương biến mất sau cánh cửa, đôi mắt thâm thúy xẹt qua một tia lạnh lùng và uy nghiêm!
Diệp Thiên Hạ vò bản thảo thành một quả bóng ném vào thùng rác!
Cô bực bội lấy bút chì gãi gãi đầu, xem ra cho dù vẽ như nào cũng không đạt được hiệu quả như ý muốn!
Nhìn vào thùng rác đầy ắp giấy, cô quyết định không vẽ nữa.
Trạng thái lúc này của cô cho dù có vẽ bao nhiêu lần nữa cũng uổng phí thời gian.
Cô hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy lồng ngực như bị chặn lại.
Tại Đông Phương Tước kia, sáng sớm chọc cô không vui nên mới khiến cô mất đi cảm hứng.
"Thiên Hạ, cô đang vẽ gì vậy? Những hình tròn này là sao?” Đồng nghiệp Trương Tuyết, ở bàn cách đó không xa tò mò nói.
Diệp Thiên Hạ cười với đối phương: "Không có gì đâu, vẽ chơi thôi."
"Haha."
Buổi trưa tan làm, Diệp Thiên Hạ là người đầu tiên rời văn phòng, hôm nay cô định ăn một vài món ngon để tìm cảm hứng.
Tấn Chỉ San là người cuối cùng rời văn phòng, gần đây, Diệp Vân Lộ dặn cô ta phải để ý đến hành động của Diệp Thiên Hạ, nhìn xem mấy ngày nay Diệp Thiên Hạ vẽ gì trên máy tính.
Cô ta cũng tò mò về những thứ mà ​​một sinh viên đại học mới tốt nghiệp như Diệp Thiên Hạ có thể vẽ.
Bước đến thùng rác, cô ta nhặt một cuộn giấy lên mở ra.
Khi nhìn thấy tác phẩm vẫn chưa hoàn thành trên trang giấy, cô ta sững sờ trong giây lát!
Đường nét cọ điêu luyện và hoàn hảo, thân dây chuyền tinh xảo và độc đáo, mặt dây chuyền vẫn chưa hoàn thiện.
Mặt dây chuyền chỉ mới bắt đầu vẽ một chút, cô ta căn bản không nhìn ra Diệp Thiên Hạ muốn biểu đạt cái gì.
Nhưng dây chuyền mà Diệp Thiên Hạ vẽ cô ta chưa từng thấy bao giờ, trông rất mới lạ, cũng cực kỳ đẹp.
Nó mang lại cho người ta một cảm giác tươi sáng.
Thấy vậy, cô ta vội vàng nhặt những cuộn giấy khác trong thùng rác so sánh từng cái một, nhưng kết quả gần như giống nhau.
Cô ta có chút thất vọng giữ lại tờ hoàn hảo nhất.
⬅ Trước Tiếp ➡