⬅ Trước Tiếp ➡
Cô không tưởng tượng được, người mấy ngày trước mình còn cười nhạo người khác về chuyện phá sản hiện giờ đã đến lượt mình.
Đúng là chó chê mèo lắm lông.
Thảo nào dạo gần đâu Diệp Vân Lộ lại hoảng hốt như vậy, chắc là đang lo lắng cho tương lai của mình.
Sau chín giờ, cô thu dọn đồ đạc tan làm.
Khi ra xe, cô nhìn vào bên trong.
Kể từ lần Tiêu Cẩn cầm chìa khóa của cô đột nhập vào xe cô lần trước, mỗi khi tan làm cô đều có thói quen nhìn vào bên trong.
Chiếc xe là quà sinh nhật của cha cô nên cô không thể đổi được.
Đợi đến cuối tuần, cô sẽ đổi chìa khóa xe.
Nhưng vừa mới mở cửa xe, một lực mạnh bất ngờ ập đến từ phía sau, kéo mạnh tay của cô sang một bên.
"Hạ Hạ, sao em không nghe máy? Tại sao..."
Tiêu Cẩn uống say như chết, anh ta nắm chặt vai cô lắc mạnh!
Diệp Thiên Hạ bị lắc đến mức choáng váng, thoáng cái lửa giận đã bốc ngút trời!
 
Thị trưởng thành phố
"Bốp!"
"Tiêu Cẩn! Đủ rồi!" Cô tức giận.
Diệp Thiên Hạ đẩy Tiêu Cẩn đang say xỉn ra, tát anh ta một cái ngay trước đầu xe.
“Không đủ! Không đủ!" Khuôn mặt của Tiểu Cẩm đỏ bừng, hai mắt đỏ ngầu như máu.
"Chúng ta đính hôn từ năm ba tuổi, mười sáu tuổi đính ước, nhiều năm tình cảm như vậy sao có thể nói bỏ là bỏ được! Diệp Thiên Hạ! Trái tim của em đâu? Trái tim của em đâu!"
Tiêu Cẩn loạng choạng đứng dậy, bi thương chỉ vào Diệp Thiên Hạ.
“Chết rồi!!” Diệp Thiên Hạ lạnh lùng nói.
"Tiểu Cẩn! Tình cảm của tôi dành cho anh đã bị chính anh hủy hoại! Hủy hoại không sót lại một mảnh rồi!”
Tiêu Cẩn đã mất lý trí, anh ta bước tới nắm lấy cánh tay của Diệp Thiên Hạ: "Anh biết trước đây anh đã làm nhiều chuyện quá đáng, Hạ Hạ, em tha thứ cho anh đi, anh nhất định sẽ thay đổi, được không?"
Dứt lời, anh ta tiến đến muốn hôn Diệp Thiên Hạ.
Trong cơn hoảng loạn, Diệp Thiên Hạ vùng vẫy lùi về phía sau!
Bởi vì đi giày cao gót, lại đẩy mạnh Tiêu Cẩn như vậy nên cô không thể giữ được thăng bằng ngã sang một bên!
Bỗng nhiên...
"Không sao chứ..."
Có một bàn tay giữ lấy cô, giọng nói nhẹ như mây gió chậm rãi truyền đến từ phía sau.
Cô ngạc nhiên, vội vàng đứng dậy.
“Tôi không sao, cảm ơn anh.” Khi nhìn thấy người phía sau, cô không khỏi sững sờ.
Giày Tây, điềm tĩnh chín chắn, nhẹ nhàng như ngọc.
Là Ngôn Văn Thanh!
Thị trưởng trẻ nhất, tài năng nhất và thành công nhất trong lịch sử của thành phố này.
Tại sao anh ta lại ở đây?
"Tôi đến gặp chính ủy bàn chút chuyện nên đi ngang qua đây, đúng lúc nhìn thấy hai người..."
Nói đến đây, anh liếc nhìn Tiêu Cẩn vừa mới đứng vững, sau đó nhìn Diệp Thiên Hạ, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Không hiểu sao Diệp Thiên Hạ có chút chột dạ.
Có lẽ do cô vừa mới vướng vào Tiêu Cẩn, dù sao anh ta không chỉ là thị trưởng của thành phố này, mà còn là bạn tốt của Đông Phương Tước.
Nếu anh ta hiểu lầm, cô phải làm sao bây giờ.
"Anh đừng hiểu lầm, anh ta say rượu nên phát điên."
Ngôn Văn Thanh gật đầu, hiển nhiên cũng nhìn ra thứ gì đó nên cũng không nói gì thêm.
"Có cần tôi tìm người đưa cô về không?"
"Không cần đâu, tôi lái xe về là được rồi."
"Được rồi, về phần anh ta, trước hết đưa anh ta đến đồn cảnh sát trước đã, kiểm tra xem anh ta có say rượu lái xe không.”
Diệp Thiên Hạ: "..."
"Hạ Hạ! Em vì anh ta mà phản bội anh! Anh ta có gì tốt? Anh ta có gì hơn anh?" Tiêu Cẩn choáng váng đến mức không phân rõ nam bắc, tưởng Ngôn Văn Thanh là Đông Phương Tước lần trước đánh mình một trận, nên chỉ vào Ngôn Văn Thanh mắng chửi.
"Đồ khốn kiếp! Chính anh đã cướp Hạ Hạ của tôi! Chính là anh, chính là anh!"
"..." Diệp Thiên Hạ im lặng.
"Đưa anh ta đi."
Ngôn Văn Thanh cau mày nói với hai vệ sĩ phía sau.
Vệ sĩ tiến lên, kéo Tiêu Cẩn lên xe mà không nói gì.
"Thả tôi ra!"
"Thằng khốn! Mấy người thả tôi ra!"
⬅ Trước Tiếp ➡