"Tháng sau sẽ diễn ra cuộc thi trang sức đẳng cấp thế giới ở nước E, vậy nên dạo này tôi không còn nhiều sức lực và thời gian để giúp mọi người giải quyết chuyện công việc, tất cả mọi thứ đều phải dựa vào chính mọi người.”
"Giám đốc Diệp, cô giỏi như vậy nhất định sẽ đoạt giải cao!"
"Đúng vậy, đúng vậy, cô đã tham gia rất nhiều cuộc thi như vậy rồi, cuộc thi lần này không cần phải nói nhiều nữa.”
Ai cũng thích lời hay ý đẹp, nhưng còn phải xem những lời đó có chạm tới tim người nghe không đã.
Quả nhiên, những lời này rất hữu ích với Diệp Vận Lộ.
Cô ta cười tự tin: “Đó là điều đương nhiên, vì vậy mọi người cũng phải cố gắng, người không có kinh nghiệm làm việc càng phải cố gắng.”
Không có kinh nghiệm làm việc?
Diệp Thiên Hạ cười mỉa mai.
Lời này không phải nhắm vào cô sao?
Cô chính là thành viên mới của bộ phận thiết kế.
"Đẳng cấp thế giới? Nghe có vẻ cao đấy, không biết giám đốc Diệp có lòng tin bản thân sẽ đoạt vị trí đầu tiên không?" Diệp Thiên Hạ tỏ vẻ ngạc nhiên, giống như chỉ thuận miệng hỏi.
Nhưng ai cũng biết chị em không hòa hợp, thoạt nhìn đây chính là dấu hiệu khai chiến.
Nụ cười của Diệp Vận Lộ cứng lại, cô ta kiêu ngạo nói: "Em vừa mới tốt nghiệp nên không hiểu nhiều thứ, làm gì có ai dám nói mình sẽ đoạt giải nhất? Ngay cả Michel Barrett, cô ấy cũng không dám nói vị trí đầu tiên là của cô ấy.”
Diệp Thiên Hạ gật đầu: "Ồ, dựa vào lời cô vừa nói, ảnh hưởng của cuộc thi này khá lớn."
"Tất nhiên, cuộc thi này quy tụ những nhà thiết kế cao cấp nổi tiếng trên toàn thế giới.” Ánh mắt và giọng điệu của Diệp Vân Lộ vô cùng coi thường Diệp Thiên Hạ.
Diệp Thiên Hạ híp mắt, hôm nay cô cho Diệp Vân Lộ xem thường cô, một tháng sau, cô sẽ đạp cô ta xuống đất!
Vị trí đầu tiên của cuộc thi kia, cô đã định phải có được rồi!
Kết thúc cuộc họp, Diệp Vân Lộ trở lại văn phòng, căm hận ném đống tài liệu trên tay xuống bàn.
"Hành Nhất, em nhất định phải lọt vào top năm cuộc thi này, anh phải giúp em!"
Nhậm Hành Nhất vươn tay ôm cô ta vào lòng.
"Đừng lo lắng, cục cưng, cho dù không nắm được vị trí đầu tiên, nhưng thứ tư thứ năm anh vẫn nắm chắc.”
Diệp Vân Lộ ngạc nhiên hỏi: "Thật sao?"
“Anh đã nói dối em bao giờ chưa?” Vừa dứt lời, Nhậm Hành Nhất cúi đầu hôn cô ta.
Cô ta nắm chặt tay, cười trừ: "Đừng mà, bây giờ là giờ làm việc."
"Sợ gì, anh khóa cửa rồi."
Diệp Vân Lộ còn chưa kịp phản kháng, cơ thể bỗng trở nên nhẹ bẫng, Nhậm Hành Nhất ôm cô ta đặt lên bàn làm việc.
“Cục cưng, em không biết anh nhớ em nhiều như thế nào đâu.” Hơi thở của Nhậm Hành Nhất nóng rực, hai tay bắt đầu làm loạn.
“Hành Nhất, đừng mà.” Đáy mắt Diệp Vân Lộ xẹt qua một tia chán ghét, nhưng vẫn nhẹ nhàng và yếu ớt từ chối.
Nhậm Hành Nhất nắm lấy tay cô ta, cười mập mờ: "Sao vậy? Em không muốn à?"
"Tại sao anh lại hư như vậy..." Diệp Vân Lộ duỗi tay ra, quyến rũ ôm lấy cổ anh.
"Chỉ hư với mình em."
"Anh nhẹ chút."
"Giữa anh và Tiêu Cẩn, em thích ai hơn?"
"Nhắc tới anh ta làm gì..."
"Nói đi, cục cưng, ai có thể thỏa mãn em hơn."
Diệp Vân Lộ ý loạn tình mê ôm lấy cổ Nhậm Hành Nhất, khàn giọng nói: "Đương nhiên là anh rồi."
Vừa dứt lời, Nhậm Hành Nhất đột nhiên trở nên càng điên cuồng...
Nhiệt độ trong phòng tiếp tục tăng cao.
Chị đây có ước mơ, liên quan quái gì đến nhà ngươi
Sau khi Nhậm Hành Nhất rời khỏi văn phòng, Diệp Vân Lộ lấy khăn ướt chà xát môi mình!
Nhậm Hành Nhất là nấc thang để cô ta vươn tới đỉnh cao sự nghiệp, giờ đây cô ta không thể sống thiếu anh ta.
Còn Tiêu Cẩn là tình yêu hào môn mà cô ta hằng mong đợi.
Cô ta nắm chặt tay, ánh mắt kiên định như sắt đá.
Một ngày nào đó, cô ta sẽ có được mọi thứ mình muốn! !
Sau khi tan làm, Diệp Thiên Hạ lái xe đến gặp Lưu Thi Kỳ.
"Bé Hạ, tối nay ăn gì?"
Đối với hai người mà nói, nấu nướng là chuyện không thể nào xảy ra.
“Đồ Tây được không?” Đã lâu rồi chưa ăn bít tết và mì Ý.
"Được! Ăn đồ Tây."
Có một nhà hàng phương Tây nổi tiếng ở phía đông thành phố C. Diệp Thiên Hạ và Lưu Thi Kỳ đã ăn nhiều lần ở đây từ khi họ còn nhỏ.
Sau khi gọi món, Lưu Thi Kỳ kể cho Diệp Thiên Hạ về quá trình phỏng vấn vài ngày qua của mình.
"Bé Hạ, mình cảm thấy lần này mình sẽ vượt qua."
“Mình tin cậu.” Diệp Thiên Hạ mỉm cười gật đầu.