⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người cười cười nói nói đi ra sân bay, sau đó liền quyết định tới trung tâm thương mại dạo một vòng.
Tuy rằng Diệp Thiên Hạ cực kỳ không thích đi dạo trung tâm thương mại, hơn nữa rất buồn ngủ, nhưng đối tượng đi dạo phố là bạn thân mình, nên tinh thần vô cùng dồi dào.
Lưu Thi Kỳ cầm quần áo đi vào phòng thử đồ, cô cảm thấy nhàm chán nên dựa vào trên ghế sô pha bằng vải nhung màu xanh lam nghỉ ngơi, vừa mới nhắm mắt lại thì có một giọng nữ nũng nịu vang lên làm cô mở mắt ra.
“Vân Lộ, cậu nói thật sao? Cậu thật sự ở bên Tiêu Cẩn rồi à?
“Cậu nói nhỏ thôi, cũng chỉ mới là chuyện ngày hôm qua.”
“Sợ cái gì chứ, đây là chuyện tốt mà! Cậu yêu anh ấy nhiều năm như vậy, bây giờ cuối cùng cũng được như ý nguyện.”
“Chỉ cần mình muốn, thì sẽ có cách chiếm được về tay.”
“Mình nói mà, cô em gái kia căn bản không phải là đối thủ của cậu.”
Diệp Thiên Hạ bĩu môi chế giễu, xuyên qua từng hàng quần áo nhìn thấy gương mặt tươi cười đắc ý đến khoa trương của Diệp Vân Lộ.
“Cô ta ấy à, ha ha, kiêu căng dốt nát, bây giờ có đàn ông nào lại giống như hòa thượng, thấy nữ sắc mà không làm gì chứ."
“Cô cũng chỉ là làm tiểu tam mà thôi, thật mẹ nó tiện!” Lưu Thi Kỳ đi ra khỏi phòng thử đồ, gương mặt khinh bỉ nhìn Diệp Vân Lộ đang đắc chí.
Sắc mặt Diệp Vân Lộ lập tức cứng đờ, tức giận nhìn lại phía Lưu Thi Kỳ.
Vào lúc cô ta nhìn thấy người mắng mình là ai, ánh mắt không khỏi khựng lại một chút.
Vừa rồi cô ta cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc, nhưng không ngờ thế mà lại là bạn bè tốt của Diệp Thiên Hạ, Lưu Thi Kỳ!
Cô ta trở về lúc nào?
“Cô cho rằng mình là ai? Dựa vào cái gì mà có thể mở miệng mắng chửi người khác!” Tấn Chỉ San bên cạnh Diệp Vân Lộ tức giận mở miệng.
“Chị đây cả đời này chỉ mắng người nên bị mắng, cô ta đê tiện, dụ dỗ chồng chưa cưới của em gái mình, tôi sao có thể không mắng được?” Lưu Thi Kỳ hất cằm lên, không để hai người kia vào mắt.
“Lưu Thi Kỳ, cô đừng quá đáng! Tiêu Cẩn và Thiên Hạ đã sớm chia tay rồi, tôi cũng không chen chân vào tình cảm của bọn họ, cô đừng ngậm máu phun người.”
Diệp Vân Lộ tức giận đến đỏ bừng mặt, dù sao cô ta cũng là nhà thiết kế chính nổi tiếng, hôm nay vậy mà lại bị Lưu Thi Kỳ nhục mạ, cơn tức này này, cô ta sao có thể nuốt xuống được.
“Ồ? Dám làm mà không dám nhận sao? Mọi người đến đây mà nhìn này, chính là người phụ nữ này dụ dỗ chồng chưa cưới của em gái mình, còn chết không thừa nhận, bản lĩnh không biết xấu hổ thật đúng là thiên hạ vô địch!”
Lưu Thi Kỳ hung hăng ầm ĩ với xung quanh, muốn làm Diệp Vân Lộ không thể ra ngoài gặp người.
Chuyện của Diệp Thiên Hạ và Tiêu Cẩn cô ấy cũng biết, tuy rằng Tiêu Cẩn là tên tra nam đáng khinh bỉ, nhưng chuyện Diệp Vân Lộ nhân lúc phòng không nhà trống mà chen chân vào là không thể phủ định. Thiên Hạ dù sao cũng là em gái trên danh nghĩa của cô ta, thế mà cô ta không chút kiêng dè xuống tay, cô ta không phải tiện thì là gì?
 
Dù sao, anh ta cũng là thứ tôi không cần
Lưu Thi Kỳ ồn ào như vậy, người xung quanh đều bắt đầu bàn tán chỉ trỏ với Diệp Vân Lộ, làm Diệp Vân Lộ nổi trận lôi đình, nhưng cô ta ngại hình tượng cho nên vẫn phải kìm nén lại.
“Lưu Thi Kỳ! Cô ở nước ngoài không biết chân tướng, dựa vào cái gì mà mắng chửi tôi?”
“Mắng chửi cô? Mới một ngày không gặp, da mặt cô sao lại dày lên không ít nhỉ?”
Diệp Thiên Hạ từ từ đứng lên khỏi sô pha, mang theo sự trào phúng nhìn sắc mặt tím xanh của Diệp Vân Lộ.
Nhìn thấy Diệp Thiên Hạ ở cách đó mười bước, Diệp Vân Lộ  lập tức cảm thấy choáng váng.
Ngày hôm qua Tiêu Cẩn tới biệt thự, cô ta quả thật đã sử dụng một chút thủ đoạn.
Nhưng giờ phút này, cô ta sao có thể bại trận được?
Dù sao cô ta và Tiêu Cẩn cũng đã ở bên nhau!
Hiện tại, cô ta mới là bạn gái Tiêu Cẩn!
“Thiên Hạ, năm ngày trước bác trai Tiêu và bác gái Tiêu đã tự mình tới cửa hủy bỏ hôn sự của em và Tiêu Cẩn, chị và Tiêu Cẩn ở bên nhau mới là chuyện ngày hôm qua, em mau nói cho bọn họ, chị không có chen chân vào tình cảm của hai người đi.”
Diệp Thiên Hạ cười mỉa mai: “Vậy chị cũng nói cho tôi biết, ngày hôm qua rõ ràng là Tiêu Cẩn tới tìm tôi xin quay lại, thế nào mà chị lại lôi người ta lên giường rồi?"
“Chị…”
“Còn có… vừa rồi không phải chị nói chỉ cần là chuyện chị muốn, thì sẽ luôn có cách chiếm được về tay sao?”
Diệp Vân Lộ oán hận nghiến chặt răng, không còn lời gì để nói.
“Có điều nói đi cũng phải nói lại, chỉ là một tên đàn ông sớm ba chiều bốn thôi, nếu chị thích, lấy đi cũng được, dù sao, anh ta cũng là thứ tôi không cần.” Diệp Thiên Hạ cười đến xán lạn.
Đời trước, cô bị bọn họ hại thảm như vậy, một đời này, cô chỉ chờ Diệp Vân Lộ tự mình nhảy vào hố lửa, còn cô sẽ tiện tay thêm cho cô ta vài mồi lửa.
Lời Diệp Thiên Hạ nói làm Diệp Vân Lộ tức đến suýt thì hộc máu, dù sao điều Diệp Thiên Hạ nói cũng là sự thật, ngày hôm qua Tiêu Cẩn cầu xin cô như vậy, cô đều thờ ơ, chuyện này thật sự làm cho cô ta ghen ghét đến phát điên.
“Diệp Thiên Hạ, cô không ăn được nho liền nói nho chua đúng không, cha mẹ Tiêu Cẩn không ủng hộ cô, cô có muốn như thế nào cũng không bước được vào cửa nhà họ Tiêu được.” Tấn Chỉ San ở một bên bắt đầu bất bình thay cho Diệp Vân Lộ.
Nếu là trước kia cô ta nhất định là không dám, nhưng hiện tại Diệp Thiên Hạ không có Tiêu Cẩn làm chỗ dựa, đương nhiên là không cần kiêng dè gì nữa rồi.
“Ồ! Đây là ai vậy? Chuyện của Diệp Vân Lộ và Tiêu Cẩn còn chưa ra gì, mà đã bắt đầu đi theo bên người cô ta liếm lấy liếm để rồi à? Đúng là một con chó ngoan nha.” Lưu Thi Kỳ hất cằm, lời nói ra không lưu tình chút nào.
“Cô, cô nói chuyện chú ý một chút cho tôi!”
“Ha ha, tôi cũng chưa nói sai cái gì!”
“Tôi hôm nay không xé nát miệng cô thì không được!” Tấm Chỉ San nói xong liền đi tới nắm tóc Lưu Thi Kỳ.
Luu Thi Kỳ sao để cô ta được như ý, ỷ vào chiều cao của mình liền đẩy ngã Tấn Chỉ San xuống đất, lập tức, hai người xông vào đánh nhau.
Tình hình chuyển biến quá nhanh, làm cho tròng mắt của mấy người đứng đó đều muốn rơi xuống đất.
“Hừ! Cô cái đồ đàn bà đanh đá này, vậy mà dám túm tóc tôi!”
"Bốp!"
“A!”
“Nói ai là đồ đàn bà đanh đá hả! Cô, mẹ nó mới là đồ đàn bà đanh đá!”
Diệp Thiên Hạ nhìn Tấn Chỉ San đang bị Lưu Thi Kỳ ấn ở trên mặt đất đánh một trận, cũng không có ý định đi lên ngăn cản, dù sao Thi Kỳ cũng không bị thiệt thòi, để cho Tấn Chỉ San này nhớ vào đầu cũng tốt.
⬅ Trước Tiếp ➡