Trong nháy mắt, Điền Mỹ Hòa đã bị khuôn mặt anh tuấn của Phó Thịnh làm cho chấn động, tức khắc không thể nói nên lời.
Đôi mắt của Phó Thịnh giống như bức tranh thủy mặc, lạnh như băng đảo qua nhìn Điền Mỹ Hòa: “Cô ấy là do tôi mang đến, cô có ý kiến gì sao?”
Xung quanh vốn dĩ vẫn còn âm thanh nghị luận, trong nháy mắt liền biến mất.
Không ai dám nghị luận bạn gái của Phó Thịnh.
Không ai dám chê bai nhà họ Phó.
Ông cụ nhà họ Phó là soái tướng quân, bà cụ nhà họ Phó cũng là tiền bối ở sở nghiên cứu khoa học.
Hai người đều là những người đầy chiến công hiển hách trên người, là ngựa chiến cả đời.
Phần tôn quý và thể diện này, đúng là không thể để cho người khác có thể dễ dàng chửi bới.
Phó Thịnh nhìn dáng vẻ chật vật của Tô Ảnh, nhướng mày, vừa muốn nói chuyện, bên cạnh có một người phụ nữ đứng bên cạnh đi ra: “Tôi đưa cô ấy đi thay quần áo.”
Phó Thịnh nhìn người này, gật đầu. Hiển nhiên, đối với cô ấy cực kỳ tin tưởng.
Người kia đi đến trước mặt Tô Ảnh, giơ tay kéo lấy cô, nhìn thấy năm dấu ngón tay trên mặt cô, nhẹ nhàng mở miệng: “Có chị gái ngoan độc như thế sao, ai có thể tin được, cô ta chính là chị của cô?”
Tô Ảnh thấp giọng trả lời: “Cô ta đã không còn là chị của tôi nữa, mà lời cô ta nói đều là nói dối.”
“Đi theo tôi, chỉnh lại một chút rồi nói tiếp.” Người phụ nữ kia cười dịu dàng với Tô Ảnh, cô vô thức đi theo cô ấy.
Người phụ nữ có khí chất vô cùng ấm áp, làm cho người ta vô thức buông lỏng cảnh giác, lựa chọn tin tưởng đối phương.
Tô Ảnh đi theo người phụ nữ này rời khỏi, mí mắt của Phó Thịnh hơi nhấc lên, liền nhìn Điền Mỹ Hòa: “Cô là ai?”
Lúc này Điền Mỹ Hòa mới phản ứng kịp, theo bản năng thốt ra: “Chào anh, có phải anh hiểu lầm rồi không? Tô Ảnh là người thấp kém như thế, sao có thể đi cùng anh đến được? Cô ta không học vấn không nghề nghiệp, tam quan bất chính, chỉ muốn leo lên người kẻ có tiền...”
1: Tổng giám đốc Phó mạnh mẽ bảo vệ Tô Ảnh
Điền Mỹ Hòa còn chưa nói xong, mọi người xung quanh đã bắt đầu nhao nhao hít vào một ngụm khí lạnh, nhao nhao dùng ánh mắt thương hại nhìn cô ta.
Vừa rồi bọn họ còn cảm thấy người phụ nữ này không tồi, hiện giờ lại cảm thấy đầu óc của cô ta có phần ngu ngốc.
Cậu chủ của nhà họ Phó, là người có thể dễ dàng phản bác sao?
Anh ta vừa nói rất rõ ràng, người phụ nữ kia, là anh ta mang đến.
Điền Mỹ Hòa này là không muốn sống nữa sao?
Còn dám nói như thế?
“A, loại ngu xuẩn này là ai đưa đến?” Phó Thịnh xoay người liền đi: “Đuổi ra ngoài!”
Mộc Minh lập tức đứng dậy, khách khí nói với Điền Mỹ Hòa: “Vị này, mời đi!”
Trong đáy mắt của Điền Mỹ Hòa hiện lên ghen tỵ điên cuồng.
Không thể nào.
Tô Ảnh sao có thể quen biết người đàn ông chất lượng như thế?
Cô ta không xứng!
Không, tuyệt đối không thể như thế!
Chỉ cần là những thứ của Tô Ảnh, cô liền muốn cướp hết toàn bộ.
Cho dù là đồ vật hay là người của Tô Ảnh, đều phải cướp hết đi.
Điền Mỹ Hòa không để ý sự ngăn cản của Mộc Minh, mạnh mẽ chạy tới trước mặt Phó Thịnh. Lúc cô ngẩng đầu nhìn rõ khuôn mặt của Phó Thịnh, trong lòng càng trở nên ghen tỵ cùng cực.
Điền Mỹ Hòa còn chưa kịp mở miệng, đã bị Mộc Minh che miệng kéo đi, Phó Thịnh cũng chưa thèm liếc mắt nhìn cô ta một cái, rất nhanh rời đi.
“Ưm ưm ưm buông ra!” Phó Thịnh rời đi, lúc này Mộc Minh mới dám buông lỏng tay, lâp tức bị Điền Mỹ Hòa đẩy ra: “Anh nghĩ mình là thứ gì? Cũng dám ngăn cản tôi?”
Xung quanh liền hạ xuống rất lạnh.
Điền Mỹ Hòa này đúng là trâu bò mà.
Dám nói như vậy với trợ lý ở bên cạnh Phó Thịnh, quả là không muốn sống lâu nữa rồi!
Mộc Minh đã gặp những loại phụ nữ như thế này rất nhiều, cũng không nói vô nghĩa, sau khi nhận khăn ướt từ tay người khác đưa để lau tay, khinh thường nhìn cô ta nói: “Ngay cả tổng giám đốc Phó mà cũng không biết, cô tham gia bữa tiệc này, mới đúng là đến quyến rũ đàn ông rồi?”
Nói xong, Mộc Minh liền quay đầu rời đi.
Chung quanh những người đó nhao nhao che miệng lén cười lớn, những tiếng cười nhạo này giống như kim nhọn đâm vào lưng Điền Mỹ Hòa.
Cô chỉ là một tiểu minh tinh tuyến 18, tất nhiên không có tư cách gặp mặt người tôn quý như cậu cả nhà họ Phó rồi.
Hôm nay ở trong này làm ra chuyện xấu mặt như thế, trong lòng Điền Mỹ Hòa càng trở nên ghen ghét hơn.
Tô Ảnh, đều tại cô, đều là sai lầm của cô, là cô khiến tôi trở nên xấu mặt, món nợ này tôi sẽ từ từ tính với cô.