⬅ Trước Tiếp ➡
“Được được được, đều theo ý em, đều theo ý em, tới đây hôn một cái nào!”
“Không cần, chỗ này là bên ngoài, chờ chúng ta trở về… ha ha ha!”

Tô Ảnh chỉ cảm thấy tay chân đều lạnh lẽo.
Cái gì? Bọn họ đã ở bên nhau hơn hai năm rồi à?
Bọn họ, một người là chị gái của mình, một người là bạn trai của mình, vậy mà đã sớm thông đồng với nhau sau lưng mình?
Trước kia Tô Ảnh còn chưa hiểu, vì sao bỗng nhiên Vương Nhạc Đông lại trở nên lạnh lùng với mình, cũng không hiểu vì sao bỗng nhiên anh ta lại đề xuất chia tay.
Thì ra là thế, thì ra là thế!
Ngón tay của cô run rẩy bởi vì vô cùng tức giận, hàng mì ăn liền ở trên gian hàng đều rơi xuống đất rầm một tiếng bởi vì động tác của cô.
Mà Điền Mỹ Hòa và Vương Nhạc Đông ở gian hàng đối diện cũng đồng thời nhìn qua đây, ba người đứng đối mặt nhau ở nơi đó, tất cả đều có chút ngẩn người!
Điền Mỹ Hòa phản ứng đầu tiên, nói khẽ với Vương Nhạc Đông: “Anh ngăn cô ta lại đi, em là minh tinh, không thể có gièm pha gì!”
Nói xong Điền Mỹ Hòa liền xoay người rời đi.
Tô Ảnh bất chấp mì ăn liền đã rơi rụng xuống, muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng.
Nhưng cô vẫn chưa kịp đi tới trước mặt Điền Mỹ Hòa, đã bị Vương Nhạc Đông bắt được tay, hung hăng kéo một cái, cô không phòng bị trước liền bất ngờ đập vào cột nhà, đau đến mức khiến cô chảy mồ hôi lạnh.
Tô Ảnh nhịn đau, liền gắt gao nhìn chằm chằm Vương Nhạc Đông, hỏi ra một câu muốn hỏi nhất: “Vì sao?”
Vẻ mặt của Vương Nhạc Đông đầy châm biếm, trong mắt là hèn mọn: “Tô Ảnh, cô cũng đã biết rõ, tôi cũng không còn gì để nói. Không sai, tôi và Mỹ Hòa đã ở bên nhau từ lâu, Mỹ Hòa mạnh hơn cô, biết tình thức thú, nhưng lại rất biết chơi đùa. Nhìn lại cô xem, lúc nào mặt cũng lạnh nhạt, cho dù tôi cầu xin cô như thế nào, cô cũng không chịu ngủ với tôi!”
1: Phản bội (1)
Cả người Tô Ảnh đều đã run rẩy: “Cho nên anh là vì chị ta, liền muốn hủy bỏ hôn ước với tôi sao? Anh còn nhớ không, năm đó là ba mẹ anh quỳ gối trước mặt mẹ tôi, cầu xin mẹ tôi đồng ý để hai chúng ta ở bên nhau…”
“Không sai, Vương Nhạc Đông tôi đã không phải đứa nhóc cổ hủ kia rồi, cho nên cô không xứng với tôi, Tô Ảnh!” Vương Nhạc Đông giơ tay hung tợn nắm lấy cằm Tô Ảnh, sức lực vô cùng lớn khiến cô đau đến mức không nhịn được mà rớt nước mắt: “Năm đó mẹ cô đều là bố thí cho cả nhà chúng tôi, đều là điều tồi tệ nhất đối với tôi!”
“Cô không làm gì sai cả, tôi cũng không thể vì như thế mà nói lời chia tay. Thật sự là không có cách nào, đành phải hùa theo Mỹ Hòa lừa cô đi gặp mặt tên nhà sản xuất kia. Chỉ cần cô bị hủy đi, hôn ước giữa chúng ta, mới có thể cắt đứt được. Cũng không nhìn xem bây giờ thân phận của cô là gì, sao có thể xứng với tôi được?” Vẻ mặt của Vương Nhạc Đông đã bắt đầu trở nên hung dữ: “Cho nên tốt nhất là cô cút ra xa, nếu không, tôi sẽ khiến cho cô và mẹ cô sống cũng không thể mà chết cũng không xong!”
Vương Nhạc Đông bỏ tay ra, Tô Ảnh nghiêng ngả lảo đảo lập tức va vào tường, cả người ngây ra như ngỗng!
Cái gì!
Tất cả mọi chuyện, hóa ra là âm mưu của chị và bạn trai.
Thực ra chính là vì để hủy bỏ hôn ước của mình, liền muốn hủy đi bản thân mình!
Làm sao có thể như thế được?
Như thế nào… có thể thương tổn cô như thế?
Rốt cuộc cô đã làm gì sai?
Buồn cười quá rồi!”
Năm đó cả nhà Vương Nhạc Đông lâm vào đường cùng, là mẹ ra tay viện trợ mới giúp bọn họ vượt qua khó khăn, cũng là ba mẹ của Vương Nhạc Đông quỳ gối trước mặt mẹ, cầu xin mẹ đồng ý định ra hôn ước, bây giờ lại trở thành lý do để anh ta phản bội mình?
Hay cho một kẻ lấy oán trả ơn!
“Tô Ảnh, cô thực sự rất cố chấp! Nếu lúc ấy không phải bởi vì tôi nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của cô, làm sao tôi có thể đồng ý ở cùng với cô? Nói trắng ra là, tôi ở bên cạnh cô chỉ là muốn ngủ với cô mà thôi! Nhưng cô lại không chịu! Tôi đã sớm nói với cô rồi, chỉ cần cô đi theo tôi, chuyện gì cũng sẽ được giải quyết dễ dàng. Không bằng hiện giờ cô ngủ với tôi một đêm, tiền viện phí mẹ cô còn đang nợ, tôi sẽ trả cho cô. Như thế nào?” Vương Nhạc Đông nhìn khuôn mặt xinh xắn của Tô Ảnh, ánh mắt trở nên đen tối.
Mỗi một chữ mà anh ta nói ra, trái tim của Tô Ảnh liền lạnh đi một chút.
Lúc anh ta nói xong lời cuối cùng, Tô Ảnh cảm thấy trái tim mình như đã đóng băng rồi.
Tên khốn nạn này, anh ta lại có thể làm mẹ thất vọng như vậy!
Tô Ảnh giơ tay lên, không chút do dự cho Vương Nhạc Đông một cái tát!
“Bốp!” Vương Nhạc Đông bất ngờ không phòng bị liền bị ăn tát, một tát này khiến cho anh ta bừng tỉnh, gã lập tức đứng lên, bụm mặt tát lại cô một cái.
Tô Ảnh bị một cái tát này đánh cho ngã nhào xuống đất, hồi lâu vẫn chưa đứng dậy được.
“Cô nghĩ cô là thứ gì, lại giả bộ trinh tiết liệt nữ với tôi? Lần đó tên nhà sản xuất ngu xuẩn kia không hủy đi cô, là mạng cô lớn rồi! Lần sau sẽ không còn may mắn như vậy nữa đâu!” Vương Nhạc Đông ôm nửa bên mặt, hung dữ nói: “Tô Ảnh, tốt nhất là cô nên tìm chỗ nào không có ai mà trốn, nếu không, tôi nhất định sẽ xử lý cô cho mà xem.”
Cả người cô đều run rẩy.
Hóa ra lòng như tro tàn chính là cảm giác này.
Đủ rồi, thật sự đủ rồi.
Tô Ảnh vùng vẫy bò lên khỏi mặt đất, dấu năm ngón tay trên mặt vô cùng rõ ràng, không chút nào tổn hại đến khuôn mặt tinh xảo của cô.
Tô Ảnh kéo miếng ngọc đeo trên cổ xuống, quăng cho Vương Nhạc Đông: “Trả lại tín vật năm đó mẹ tôi đưa cho anh.”
Vương Nhạc Đông xì một tiếng đầy khinh miệt, kéo chiếc nhẫn ngọc đang đeo trên tay quăng vào mặt cô: “Thứ đồ vớ vẩn, ai mà thèm!”
⬅ Trước Tiếp ➡