25.2: Âm hồn bất tán
Tịch Trạch cười mỉa một tiếng, giữ chặt tay của Bạch Hiểu Nguyệt, giam cầm cả người cô trong lòng, không có đường lui.
Anh ta khẽ cong môi đột nhiên cúi đầu, Bạch Hiểu Nguyệt chán ghét tránh đi.
“Tịch Trạch, anh đừng có quá đáng, thả tôi ra.” Bạch Hiểu Nguyệt rất tức giận, sao anh ta lại biến thành bộ dạng như bây giờ, lúc đầu người ngoại tình hình như là anh ta nhỉ! Bây giờ lại đến bám chặt không buông, coi Bạch Hiểu Nguyệt cô là đồ ngốc sao?
“Tôi quá đáng? Sao nào, mới chia tay mấy ngày, liền ghét tôi như vậy rồi, tôi cứ muốn chạm vào cô. Chẳng phải là tiền sao? Tịch Trạch tôi có rất nhiều tiền, cô muốn bao nhiêu, tôi đều có thể đáp ứng cô, tại sao cô phải đi làm tình nhân của người khác, đi theo tôi, so với những lựa chọn đó của cô, không biết mạnh hơn bao nhiêu.”
Anh ta vừa nói vừa muốn động thủ với Bạch Hiểu Nguyệt, Bạch Hiểu Nguyệt trong lúc cấp bách, giơ tay tát một cái, hai người đều sững sờ.
Bạch Hiểu Nguyệt đẩy Tịch Trạch ra, lùi lại mấy bước. Tịch Trạch sờ khuôn mặt bị tát của mình, nói một cách châm biếm: “Cô hầu hạ kim chủ của cô như vậy sao? Hay là Bạch Hiểu Nguyệt cô thích được những người đàn ông đó chạm vào, được họ ở trên, cũng không muốn ở lại bên cạnh tôi, hả?”
“Tôi không biết anh đang nói cái gì, anh thực sự là một tên điên.” Bạch Hiểu Nguyệt muốn xoay người rời đi, Tịch Trạch sao có thể để cô như ý, hai người dây dưa trên hành lang, thu hút không ít người vây lại xem, chỉ chỉ trỏ trỏ.
“Thả cô ấy ra!” Bạch Hiểu Nguyệt sững sờ, giọng nói này. Cô đột nhiên xoay người, thấy Vân Thiên Lâm xuất hiện ở sau lưng, vui mừng khôn xiết.
Tịch Trạch sững sờ, anh ta đã từng gặp qua người đàn ông này, tối hôm đó, Bạch Hiểu Nguyệt chính là đi cùng người đàn ông này trước mặt anh ta. Không thể không thừa nhận, khí thế của người này quá lớn mạnh, Tịch Trạch vừa ngây người, Bạch Hiểu Nguyệt bắt lấy cơ hội, hất tay Tịch Trạch ra, chạy một mạch đến bên cạnh Vân Thiên Lâm.
Tạ trời tạ đất, anh đã xuất hiện rồi, nếu không cô thực sự không dễ dàng trốn thoát như vậy.
“Anh là ai?” Tịch Trạch nhìn Bạch Hiểu Nguyệt vô thức khoác lấy tay của người đàn ông khác, trong lòng rất không thoải mái, người đàn ông này rốt cuộc là ai, lẽ nào thực sự là bạn trai mới của Bạch Hiểu Nguyệt?
Nhưng anh ta chưa từng thấy người này ra vào giới ở thành phố Y.
Tịch Trạch đương nhiên chưa từng gặp, Vân Thiên Lâm hành sự khiêm tốn, ngay cả rất nhiều lão tướng trên thương trường cũng chưa chắc từng gặp Vân Thiên Lâm.
“Câu này nên là tôi hỏi anh.” Vân Thiên Lâm mặt không biểu cảm liếc nhìn Tịch Trạch, người đàn ông này hình như là bạn trai cũ của cô, đúng là âm hồn bất tán.
“Em không sao chứ!” Vân Thiên Lâm hỏi Bạch Hiểu Nguyệt như thể không có ai bên cạnh, giọng nói lúc này vô cùng dịu dàng, Bạch Hiểu Nguyệt nghe có chút ngây người, vội vàng lắc đầu.
“Chúng ta đi thôi!” Vân Thiên Lâm căn bản không để Tịch Trạch vào mắt, nắm tay Bạch Hiểu Nguyệt định đi về, phía sau truyền đến giọng nói châm chọc của Tịch Trạch.
“Bạch Hiểu Nguyệt, thực sự không ngờ, sau khi rời xa tôi, cô lại tìm một người đàn ông thấp kém như vậy, còn sa đọa đến mức làm tình nhân cho anh ta.” Bước chân của Vân Thiên Lâm dừng lại, xoay người, nhìn về phía Tịch Trạch.
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào Tịch Trạch, Tịch Trạch toàn thân hoảng hốt, trên người người đàn ông này tỏa ra khí tức quá nguy hiểm, chỉ là một ánh mắt, anh ta lại cảm thấy sợ hãi.
Tịch Trạch tưởng rằng anh sẽ nói cái gì để phản bác mình, khóe miệng Vân Thiên Lâm khẽ cong lên, cúi đầu, đôi môi ấm nóng đặt lên gò má của Bạch Hiểu Nguyệt.
Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai của Hiểu Nguyệt: “Vợ à, chúng ta đi thôi!”
Một tiếng vợ này, không lớn không nhỏ, vừa hay có thể để tất cả mọi người đều nghe rõ.
Vân Thiên Lâm đưa Bạch Hiểu Nguyệt xoay người rời đi, để lại một mình Tịch Trạch, sững sờ đừng ở hành lang, cả nửa ngày không có phản ứng.