24.2: Chỉ có một
Đã nói là đưa người đến, sao bây giờ lại không thấy người đâu.
Vân Thiên Lâm cảm thấy có gì đó không đúng, quay đầu lại nhìn, Bạch Hiểu Nguyệt lại đang trốn sau lưng anh, anh có chút bất lực, xoa người nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, lúc này phát hiện cô đã căng thẳng đến mức đổ mồ hôi.
Vân Thiên Lâm không nói gì, kéo cô ngồi xuống.
Bạch Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy hai người đàn ông rất đẹp trai ngồi trong phòng. Người bên trái mặc áo len màu xám, trên tay cầm rượu vang, ánh mắt nhìn vào cô, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Chỉ liếc mắt một cái liền khiến người ta cảm thấy, đây là một người rất dịu dàng, người này chính là Cố Thần.
Lăng Phong bên cạnh tỏ vẻ bất cần nhìn chằm chằm Bạch Hiểu Nguyệt, áo sơ mi màu đỏ rượu, cổ áo tùy ý mở ra, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, cho người ta một cảm giác phóng đãng. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, sau khi nhìn thấy Bạch Hiểu Nguyệt, không ngừng líu lưỡi.
“Chậc chậc chậc! Thiên Lâm, không ngờ bao nhiêu năm như vậy không gần nữ sắc, hóa ra cậu thích kiểu này. Ha ha ha! Chào chị dâu, tôi là Lăng Phong, anh em tốt từ nhỏ đến lớn của Thiên Lâm.”
“Chào anh!” Nụ cười tùy ý, Bạch Hiểu Nguyệt có thể nhìn ra anh ấy không có ý xấu, lễ phép chào hỏi với anh ấy: “Tôi là Bạch Hiểu Nguyệt.”
“Cái tên này rất hợp với cô, tôi cũng là anh em tốt của Thiên Lâm, Cố Thần.” Cố Thần ở bên cạnh chào hỏi Bạch Hiểu Nguyệt rất lịch thiệp, sau khi nhìn thấy Bạch Hiểu Nguyệt, Cố Thần có chút kinh ngạc, dù thế nào cũng không ngờ, chị dâu của họ lại là thể loại này, bọn họ thực sự nhìn không ra.
“Thiên Lâm, cậu cũng quá tắc trách rồi đấy, cứ lặng lẽ kết hôn như vậy. Tôi và Thần còn tưởng cậu thực sự tuân theo quyết định của gia đình, nói đi, cậu đi đâu tìm được chị dâu, có còn không, cũng giới thiệu một người cho người anh em là tôi.”
“Chỉ có một thôi, tránh ra.” Bạch Hiểu Nguyệt bị lời nói của Vân Thiên Lâm chọc cười, cô quả thực chỉ có một.
“Chị dâu, tôi nói cho chị biết, Thiên Lâm bình thường rất kiêu ngạo, chỉ biết bóc lột tôi và Thần, chị phải quản cậu ta cho tốt. Đặc biệt là quản cậu ta, tuyệt đối đừng để cậu ta bị những con hồ ly tinh bên ngoài câu dẫn mất.”
Lăng Phong nói rồi, dứt khoát đứng dậy, ngồi bên cạnh Bạch Hiểu Nguyệt. Bạch Hiểu Nguyệt mỉm cười lắng nghe Lăng Phong lảm nhảm về những chuyện thường ngày của Vân Thiên Lâm, cảm thấy rất tò mò.
Tính cách của ba người họ dường như khác biệt rất lớn, rốt cuộc là lý do gì khiến bà người họ trở thành anh em tốt của nhau.
“Chị dâu, tôi nói cho chị biết, chị phải cẩn thận, Thiên Lâm cậu ta chính là một con cáo già, chị phải cảnh giác hơn.”
“Đột nhiên nhớ ra, đã lâu rồi không gọi điện thoại hỏi thăm ông cụ Lăng rồi.” Nụ cười trên mặt Lăng Phong đông cứng lại, cười hi hi, nhanh chóng trở lại chỗ của mình.
“Tôi sai rồi không được sao, ha ha! Ăn đi, cậu kết hôn không nói một lời, hai anh em chúng tôi còn độc thân, chuyện này cậu phải chịu trách nhiệm.”
“Chị dâu, chị có chị em tốt như chị không, giới thiệu một người cho Lăng Phong, cậu ta quá cô đơn rồi, cần một người quản cậu ta.”
“Được chứ!” Bạch Hiểu Nguyệt đồng ý rất nhanh gọn, trong phòng truyền đến tiếng quỷ khóc sói gào của Lăng Phong.
“Chị dâu, tôi buồn quá, chị lại có thể tiếp tay cho bọn họ bắt nạt tôi, tôi không vui. Em bé khóc trong lòng, nhưng em bé không nói.”
Vân Thiên Lâm thực sự không nhìn được nữa, giơ chân đạp anh ấy xuống đất, trong chốc lát, mọi người phá lên cười. Vân Thiên Lâm lại nghiêm túc gắp đồ ăn cho Bạch Hiểu Nguyệt.
Nhìn cách ba người họ cư xử với nhau, hai người anh em này cũng không giống như cô tưởng tượng, Bạch Hiểu Nguyệt cũng thả lỏng. Có vẻ như không khó hòa hợp như trong tưởng tượng của mình.