22.2: Tiểu tam cũng kiêu ngạo như vậy
“Cô…” Bạch Vân Khê không ngờ, đã lúc này rồi, Bạch Hiểu Nguyệt vẫn miệng mồm lanh lợi như vậy, rõ ràng là bị đuổi ra khỏi cửa không có nhà để về, cô dựa vào đâu mà còn ra vẻ cao ngạo trước mặt cô ta.
“Tôi biết, bây giờ Trạch ở bên tôi, cô luôn hận tôi, cho rằng tôi đã cướp bạn trai của cô, thấy tôi không thuận mắt, cũng là điều đương nhiên. Tối qua, ở nhà vệ sinh có thoải mái không? Nhà vệ sinh ở đây không dễ trèo đúng không! Ha ha ha! Tối qua chỉ là cho cô một chút bài học, Trạch nghe thấy cô nói, thờ ơ, đây là tại sao, trong lòng cô tự hiểu. Trước khi làm điều gì, phải làm rõ trước, mình là thân phận gì, rồi tới nói chuyện với tôi.”
Cô ta chính là thích nhìn thấy bộ dạng không cách nào phản bác, ấm ức của Bạch Hiểu Nguyệt. Giống như hôm qua bị cô ta nhốt trong nhà vệ sinh, dội nước lạnh vậy. Cô ta muốn nói cho cô biết, đắc tội với Bạch Vân Khê cô ta có kết cục gì.
Chỗ có cô ta, Bạch Hiểu Nguyệt cô sẽ phải cụp đuôi làm người.
“Ha!” Bạch Hiểu Nguyệt cười lạnh một tiếng, đối với mức độ mặt dày của Bạch Vân Khê, cô quả thực bái phục.
“Cô cười cái gì.”
“Tôi cười cô, nếu cô cảm thấy cướp tên tra nam Tịch Trạch đó là một chuyện đáng ăn mừng thì tùy cô! Tôi chỉ biết, là của mình thì có vứt cũng không vứt được, không phải của mình thì có cướp cũng không cướp được. Tôi chống mắt lên chờ xem, xem đôi cẩu nam nữ các người có thể hạnh phúc đến mức nào. Đương nhiên, tôi biết cô luôn cho rằng, ngủ với ban trai của em gái mình là một chuyện rất vinh quang. Nếu cô muốn khoe khoang mình làm tiểu tam thành công như nào, tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng tôi nói rõ cho cô biết, thứ cô cướp đi, cũng chỉ là thứ mà Bạch Hiểu Nguyệt tôi không cần mà thôi.”
Bạch Hiểu Nguyệt vốn không muốn nhắc đến chuyện này, người phụ nữ này nhất quyết nói đến, những điều này đều là cô ta tự chuốc lấy.
“Cô cứ lừa mình dối người đi! Tôi không tin, khi cô nhìn thấy tôi và anh ấy ở bên nhau, sẽ không cảm thấy buồn bã đau lòng. Cô sĩ diện, không thừa nhận cũng không sao, trong lòng tôi biết rõ.”
“Nhìn thấy hai người, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.”
“Chúng tôi ghê tởm, cô thì sạch sẽ chỗ nào? Không có thiếu gia giàu có như Tịch Trạch, cô liền rơi vào kết cục làm tình nhân cho một lão già.” Bạch Vân Khê đột nhiên nghĩ tới chiếc Land Rover nhìn thấy sáng nay, chắc chắn là nha đầu này làm tình nhân của người khác ở bên ngoài, chỉ dựa vào cô, sao có thể lại tìm được người đàn ông tốt hơn Tịch Trạch.
“Thực sự không biết cô đang nói nhảm cái gì.”
“Chiếc Land Rover sáng nay đưa cô tới, tôi đã nhìn thấy rồi, loại mới nhất, thời buổi này, những người trẻ như Trạch, có người nào mà không lái xe thể thao. Cô không cần giấu giếm nữa, thực ra, cô tìm một lão già làm tình nhân, chi bằng thuận theo ý của mẹ tôi, gả cho sếp Lưu, ít nhất cũng danh chính ngôn thuận.”
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn Bạch Vân Khuê như nhìn một kẻ ngốc, buổi sáng người đưa cô đến là Vân Thiên Lâm, e là nếu anh biết mình bị nói thành một lão già, Bạch Vân Khê chắc sẽ không thể sống cuộc sống tốt đẹp nữa.
“Cô tưởng tôi giống như cô, nhìn thấy đàn ông liền dạng chân ra sao?”
“Cô…” Bạch Vân Khê bị một câu nói của Bạch Hiểu Nguyệt chọc giận, giơ tay tát vào mặt cô, Bạch Hiểu Nguyên giơ tay giữ lấy cổ tay của cô ta, nhìn cô ta một cách mỉa mai.
Bạch Vân Khê vẫn giống trước đây, ngoài chiêu này ra, cô ta còn biết làm gì.
“Thực sự cho rằng tôi vẫn như trước đây, mặc cho cô đánh sao?” Bạch Hiểu Nguyệt mỉm cười, hất tay Bạch Vân Khê ra.
“Bạch Hiểu Nguyệt, có phải không muốn lấy bằng tốt nghiệp nữa không.” Phía sau, Bạch Vân Khê gầm một tiếng, Hiểu Nguyệt dừng bước, xoay người nhìn về phía cô ta.