Chương 35
18.2 Xấu hổ trong nhà vệ sinh Thời gian cứ thế trôi qua. Bạch Hiểu Nguyệt ngồi một lúc thì cảm thấy lạnh. Cô nhìn độ cao của cửa nhà vệ sinh nghĩ, nếu cô tự mình nhảy lên thì cô có thể trèo ra bên ngoài trước khi Vân Thiên Lâm tới. Dù sao cũng không có ai nhìn thấy, không có ai ở đây sẽ không ảnh hưởng tới hình tượng của cô. Nghĩ như vậy, Bạch Hiểu Nguyệt cất điện thoại, đứng trên nắp bồn cầu, áng chừng khoảng cách giữa bồn cầu và cánh cửa, cho dù không thể ra khỏi cửa nhưng chỉ cần bò lên được tới đó là có thể ra ngoài. Tuy nhiên, dường như cô đánh giá quá cao khả năng của mình. Cố gắng mấy lần cô cũng không với tới được. Cửa quá trơn, cho dù cô có nắm được mép cửa thì vẫn bị trượt xuống. Cuối cùng, không dễ dàng gì, cô dùng hết sức lực cùng lực tì để leo lên cửa nhưng nhìn cánh cửa lung lay, cô lại sợ rằng cánh cửa sẽ bị cô làm gãy, cô và cửa cùng rơi xuống đất. Cô vốn dĩ sợ độ cao, cửa phòng vệ sinh này được thiết kế thực cao. Bạch Hiểu Nguyệt cẩn thận bám mép cửa, muốn từ từ trượt xuống, nào ngờ vừa lúc cô chuẩn bị nhảy xuống thì tay cô bị trượt, không thể giữ vững được nữa, cả người cô ngã về phía sau. Bạch Hiểu Nguyệt hoảng sợ, cô đang ngã ngửa. Cô đợi một lúc lâu cũng không cảm thấy mình rơi xuống đất. Khi cô mở mắt ra, một khuôn mặt vừa lạnh lùng vừa bất lực xuất hiện trước mặt cô. “Sao anh lại ở đây?” Bạch Hiểu Nguyệt vội vàng từ trong lòng Vân Thiên Lâm đứng lên. Khi thấy anh vẫn nhìn mình chằm chằm, cô mới phát hiện ra rằng, có lẽ anh rất chán ghét dáng vẻ hiện giờ của cô. “Cảm ơn.” Bạch Hiểu Nguyệt bình tĩnh nói chuyện, nhưng không hiểu sao, cô luôn có cảm giác bản thân giống như một con chuột đang đứng trước con mèo là anh. Chẳng lẽ là vì khuôn mặt băng giá quanh năm không thấy ánh mặt trời đó sao? Vân Thiên Lâm bước một bước về phía cô khiến Bạch Hiểu Nguyệt vội vàng lùi hai bước, trái tim bắt đầu nảy tưng tưng trong lòng ngực. Chẳng lẽ anh tức giận vì cái dáng vẻ đáng xấu hổ của cô sao? Nhưng cô không có ý mà. Vân Thiên Lâm nhanh chân bước tới trước mặt Bạch Hiểu Nguyệt, đưa tay túm lấy bàn tay của cô. Anh nhăn mặt khi nhìn thấy lòng bàn tay của cô đỏ ửng. “Không phải vừa rồi tôi đã bảo cô chờ tôi sao?” “Ô… tôi tưởng rằng tôi có thể trèo ra ngoài, ai ngờ cửa cao như vậy.” Bạch Hiểu Nguyệt càng nói càng thiếu tự tin. Gia đình như nhà họ Vân, không nên có người như cô. Bạch Hiểu Nguyệt vốn tưởng rằng Vân Thiên Lâm sẽ mắng cô, nhưng nào ngờ, anh chỉ nhìn vào lòng bàn tay cô, một lúc sau anh mới nói, “Không cần lúc nào cũng gồng lên như vậy, sao em có thể ngu ngốc như thế chứ.” Giọng điệu của anh có chút trách móc nhưng không hề tức giận, ngược lại khiến Bạch Hiểu Nguyệt cảm thấy ấm áp trong lòng. Vân Thiên Lâm dắt Bạch Hiểu Nguyệt ra ngoài. Cô vốn định lấy tài liệu để đọc tiếp nhưng Vân Thiên Lâm không nói gì, cầm lấy túi xách của cô, kéo cô đi ra khỏi công ty. “Lạnh không, thay quần áo trước đi.” Lên xe, Vân Thiên Lâm đưa cho Bạch Hiểu Nguyệt một túi quần áo. Cô sững người, ngây ngốc nhìn người đàn ông đang lái xe. Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, anh ấy còn đi mua quần áo cho cô. Nhìn nhãn hiệu của túi quần áo, đó là nhãn hiệu mà cô còn không dám mơ ước tới. “Sau này anh đừng mua quần áo đắt tiền như vậy cho tôi nữa. Số tiền lớn như vậy sao tôi có thể trả được anh chứ.” Trong tiềm thức, Bạch Hiểu Nguyệt vẫn không dám cho rằng quần áo anh mua cho là của cô. “Cô là Vân phu nhân.” Vân Thiên Lâm đột nhiên đạp phanh, dừng xe, nghiêm túc nói một sự thật với Bạch Hiểu Nguyệt, sau đó lại tiếp tục lái xe đi. Bạch Hiểu Nguyệt ủ rũ gật đầu, chỉ lẳng lặng ghi nhớ số tiền này trong lòng.