⬅ Trước Tiếp ➡
17.2 đặc biệt chăm sóc em họ “Hiểu Nguyệt, em trở nên xấu tính như vậy là từ lúc nào thế? Vân Khê là chị họ của em, sao em lại nói chuyện với cô ấy như vậy? Những chuyện cô ấy làm là muốn tốt cho em.” Bạch Hiểu Nguyệt cười lạnh, “Từ lúc nào Trạch thiếu lại muốn quản mấy chuyện lặt vặt của phụ nữ vậy chứ?” Bạch Vân Khê là người như thế nào chẳng nhẽ còn cần Tịch Trạch nói với cô nữa sao. Tịch Trạch bị mù nhưng Bạch Hiểu Nguyệt cô không có mù. Cô có thể nhìn rõ Bạch Vân Khê là hạng người gì, cũng không cần người đàn ông này nhắc nhở cô nên nói chuyện như thế nào. “Trạch, anh đừng trách Hiểu Nguyệt. Dù sao khi mẹ cô ấy mất cô ấy mới 13 tuổi, tự lập là điều khó tránh khỏi.” “Bạch Vân Khê, cô nói như vậy có ý gì? Cái gì mà tôi mới 13 tuổi mẹ tôi đã không còn?” Bạch Hiểu Nguyệt có thể chịu đựng được người khác nói mình nhưng không thể chịu được khi người khác nhắc tới người mẹ đã mất của cô. Mẹ cô là người phụ nữ dịu dàng nhất trên thế giới. Bạch Vân Khê nói như vậy có nghĩa là cô được mẹ sinh nhưng không được mẹ dưỡng sao? Như vậy sự giáo dưỡng của cô ở đâu? “Hiểu Nguyệt, dì đã qua đời lâu như vậy rồi, em cũng đừng canh cánh trong lòng như vậy nữa.” “A, tôi không có giáo dưỡng. Đúng rồi, nếu tôi không có giáo dưỡng, thì giáo dưỡng của cô ở đâu? Có phải giáo dưỡng của cô nằm ở chỗ dụ dỗ bạn trai của người khác đúng không? Không, tôi nói sai rồi, là học được cách cướp bạn trai của em gái. Cướp được rồi có phải cảm thấy rất thoải mái, đúng không? Đáng tiếc, Bạch Vân Khê, để tôi nói cho cô biết, người này là tôi không thèm nữa chứ không phải cô cướp được.” Bạch Vân Khê nước mắt lưng tròng nhìn Tịch Trạch, trên mặt tràn ngập vẻ đáng thương. Trong thâm tâm, cô ta tức giận Bạch Hiểu Nguyệt tới nghiến răng nghiến lợi. Từ thời đi học, miệng lưỡi Bạch Hiểu Nguyệt vẫn luôn sắc bén, cô ta chưa bao giờ thắng được. Bây giờ cô ta mới có cơ hội thắng được một lần, nhưng lại phải chịu sự sỉ nhục của Bạch Hiểu Nguyệt, làm sao cô ta có thể cảm thấy dễ chịu được. “Hiểu Nguyệt, chị biết em luôn để ý tới chuyện của chị và Trạch. Nếu em muốn, chị có thể trả Trạch lại cho em. Gần đây em không về nhà, bố mẹ và chị rất lo lắng cho em. Em không nên làm như vậy, đừng quá khắc nghiệt với bản thân. Em cũng đừng như vậy, ra ngoài học hư, cha chị sẽ rất buồn.” Không hiểu sao, lời này tới tai Tịch Trạch chỉ còn có ý, mấy ngày nay cô không về nhà. Cô không về nhà thì sẽ đi đâu? Đi với người đàn ông khác sao? Là người đàn ông anh ta nhìn thấy trên phố hôm đó sao? Đột nhiên Tịch Trạch không hiểu vì sao trong lòng lại không thấy thoải mái, giống như cảm thấy thứ đồ mình không thích nữa bị người khác nhặt mất. Cho dù là thứ anh ta vứt đi thì người khác cũng không có quyền nhặt. “Hiểu Nguyệt, em bây giờ càng ngày càng lỗ mãng, cả ngày đi học, tối không về nhà, nào, về nhà cùng với anh chị…” Khoảnh khắc Tịch Trạch đưa tay ra, Bạch Hiểu Nguyệt hất tay anh ta đi, rút tờ khăn giấy bên cạnh lau đi lau lại vị trí tay bị chạm vào, giống như vừa rồi cô chạm phải một thứ gì đó rất bẩn. “Anh rể, anh diễn kịch giỏi như vậy sao? Từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ thừa nhận anh là anh rể của tôi. Hừ, tôi không có thời gian chơi đùa với hai người, cũng không muốn. Tôi không hy vọng, khi tôi quay trở lại vẫn còn nhìn thấy hai người ở đây.” Bạch Hiểu Nguyệt nói xong cũng không thèm nhìn hai người nữa, quay người đi vào nhà vệ sinh. Cô định vào nhà vệ sinh ngồi một lát, không muốn nhìn mặt đôi cẩu nam nữ ác độc này nữa. Sự ác độc của bọn họ thấy cô buồn nôn. “Trạch, để em qua xem với thuyết phục cô ấy. Tính cách của Hiểu Nguyệt vẫn như thế, anh đừng để trong lòng.” Ở trước mặt Tịch Trạch, Bạch Vân Khê luôn là một cô gái tốt, luôn luôn đối xử tốt với em gái mình. Thế nhưng, khi vào nhà vệ sinh, nhìn thấy cây lau nhà và cái xô lớn để đó, Bạch Vân Khê nở một nụ cười nham hiểm trên môi. Bạch Hiểu Nguyệt, tao sẽ tặng mày một món quà lớn, hãy từ từ hưởng thụ nhé.
⬅ Trước Tiếp ➡