⬅ Trước Tiếp ➡
Nhận ra khuôn mặt tuấn tú của Cận Kỳ Ngôn nổi lên một đám mây đen u ám, Ôn Lương Dụ thức thời dừng xe lại, anh còn viết số điện thoại của Vân Thủy Dạng cho Cận Kỳ Ngôn.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Cận Kỳ Ngôn bấm số gọi, điện thoại của Vân Thủy Dạng vẫn luôn ở trạng thái tắt máy.
Không tiếc thủ đoạn nào, anh muốn bắt được cô ngay lập tức.
Chứng minh nhân dân của anh ở trong ví, anh nhất định phải lấy lại.
Trời vừa sáng, Cận Kỳ Ngôn đã đến nhà họ Vân, nhưng người hầu nói tiểu thư bọn họ không có nhà.
Vân Thủy Dạng không ở nhà, gạt người, cơ bản Cận Kỳ Ngôn không tin, anh liền canh ở cửa Nhà họ Vân, không phải là không thể chờ Vân Thủy Dạng đi ra.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Ngày mai bão sẽ quét qua Thượng Hải, cho nên, Hạ Hương Trừng đổi lịch hẹn ăn cơm thành tối hôm nay.
Vân Thủy Dạng khẳng định sẽ đến, quà cáp cho Hạ Hương Trừng cũng đã chuẩn bị xong.
Trước khi ra cửa, ngay tại bàn trang điểm, Vân Thủy Dạng lơ đãng nghiêng mắt nhìn ví tiền của Cận Kỳ Ngôn.
Cô mở ra xem một chút, không tự giác, hơi nhíu mày lại.
"Khó trách tên khốn kia lại lạnh lùng bất cần như vậy, thì ra anh ta là nam bò cạp!"
Tức giận gắt một tiếng, Vân Thủy Dạng bỏ ví của Cận Kỳ Ngôn xuống, đến giờ hẹn rồi.
Nhìn thấy Vân Thủy Dạng ra khỏi nhà, Cận Kỳ Ngôn liền đuổi theo.
Hạ cửa xe xuống, anh lớn tiếng gọi cô: "Vân Thủy Dạng, trả ví tiền cho tôi."
Vân Thủy Dạng thấy Cận Kỳ Ngôn, cô cũng không dừng xe, mà nghĩ biện pháp tránh xa anh.
Thời gian cất cánh không còn bao lâu nữa, Cận Kỳ Ngôn phải lấy lại chứng minh nhân dân cùng giấy tờ trong ví, anh đuổi theo cô không buông.
Ngay lúc hai người đang rượt đuổi kịch liệt, đột nhiên một chiếc xe hàng lớn xuất hiện, không chỉ cản trở ánh mắt của Cận Kỳ Ngôn mà còn làm mất dấu Vân thủy Dạng.
Tức giận chửi mắng một tiếng, Cận Kỳ Ngôn gọi điện cho người của mình.
"Lập tức điều tra Vân Thủy Dạng đi đâu? Muốn bao nhiêu tiền cũng được."
Đối phương không dám thất lễ với Cận thiếu gia, lập tức đi điều tra, chẳng qua, Dụ thiếu gia cũng có lệnh, không thể để Cận thiếu gia tìm được Vân tiểu thư, bọn họ nhất định phải kéo dài thời gian.
Có chuẩn bị mà đến. Bỏ xa Cận Kỳ Ngôn, Vân Thủy Dạng âm thầm vui mừng, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười nhàn nhạt.
Đối với cô mà nói, giàu hay nghèo, đẹp hay xấu, năng lực mạnh hay không mạnh đều không quan trọng, mà quan trọng nhất là tôn trọng lẫn nhau!
Còn tên khốn kiếp Cận Kỳ Ngôn không coi ai ra gì kia, cơ bản cô không cần khách khí với anh ta.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Gửi xe xong, Vân Thủy Dạng trực tiếp đi lên phòng 2 tầng 8 của nhà hàng đồ tây Khải Duyệt!
Hương Trừng mời cô đến nhà hàng lớn để ăn cơm như vậy, Vân Thủy Dạng có chút thụ sủng nhược kinh*.
Có lẽ gần đây cuộc sống của Hương Trừng không tệ!
Cũng là bạn thân nhiều năm, Vân Thủy Dạng càng không suy nghĩ nhiều.
"Hương Trừng, chờ lâu chưa? Thật xin lỗi, trên đường kẹt xe chút xíu."
"Mình cũng vừa đến."
"Ôi... Cậu đặt nhà hàng Tây tốt như vậy, quá lãng phí! Thật ra cậu chỉ cần mời mình ăn mỳ cay nóng là được rồi."
"Thủy Thủy, mình mời cậu ăn cơm, làm ơn đừng có như vậy được không? Đã nói là mời cậu ăn cơm, đương nhiên phải long trọng một chút, biểu đạt mình rất coi trọng cậu."
Khóe miệng Hạ Hương Trừng giật giật, cười như không cười.
Thật ra, chỗ này không phải cô đặt, mà là do Âu Lập Dương đặt, chẳng qua cô chỉ ra mặt mời Vân Thủy Dạng đến thôi.
"Ha ha ha...Biết cậu tốt với mình mà, cảm ơn! Ầy, tặng cái này cho cậu, hi vọng lần sau cậu mời mình đến nhà hàng như vậy ăn cơm là vì được thăng chức."
"Cậu cũng vậy, hi vọng cậu nhanh chóng thăng chức! Thủy Thủy, cảm ơn, mình rất thích quà này. Cậu muốn ăn gì cứ tùy ý chọn, không cần khách khí."
Hạ Hương Trừng vừa mở hộp quà ra, lập tức lấy vòng tay khảm đá quý hình hoa hồng của Vân Thủy Dạng tặng đeo lên tay mình.
Vân Thủy Dạng nhìn vào menu, đột nhiên, trên đỉnh đầu cô vang lên một giọng nói quen thuộc.
Theo bản năng, cô ngước mắt lên nhìn.
Lại là Âu Lập Dương, thật trùng hợp! Vân Thủy Dạng lập tức đen mặt.
"Thủy Thủy, Hương Trừng, đi hai người sao?"
"Âu Lập Dương, anh bị mù sao, không nhìn thấy chỉ có tôi và Hương Trừng à? Anh… cút ngay, tôi không muốn nhìn thấy anh!"
⬅ Trước Tiếp ➡