⬅ Trước Tiếp ➡
Bây giờ cô bị phản bội, cô chỉ muốn khóc, Hạ Hương Trừng không an ủi cô thì thôi, còn hung hăng tâng bốc tên khốn kiếp kia, chẳng khác nào chém cô thêm một đao, càng làm cô khó chịu hơn.
"Oa oa oa.... Đàn ông không có ai là tốt cả! Ô ô ô... Không nên tin tưởng đàn ông nữa! Bọn họ đều là tên khốn!"
Nhận ra bản thân nói không đúng thời điểm, Hạ Hương Trừng liền tranh thủ dỗ Vân Thủy Dạng vài câu.
"Chỉ có tên Âu Lập Dương là khốn nạn thôi, Thủy Thủy, còn có rất nhiều đàn ông tốt, nhất định cậu sẽ gặp được."
Vân Thủy Dạng không nói gì, cô càng khóc càng đau lòng!
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Chuyện hủy bỏ tiệc cưới do đích thân cha xử lý, Vân Thủy Dạng vừa về đến nhà, lập tức đóng gói tất cả sính lễ của Ân Lập Dương lại, chuẩn bị trả cho anh ta.
Tất cả đều đã kết thúc, cô muốn ném sạch sẽ!
Giới hạn của cô chính là không thể nào chịu được phản bội!
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Đêm, yên tĩnh đến mức làm người ta ngạt thở----
Vân Thủy Dạng muốn bình tĩnh lại, nhưng cho dù làm cách gì, cô cũng không thể bình tĩnh được.
Đã hơn mười giờ, cô đi quán bar.
Khói thuốc lượn lờ, ngồi ở quầy bar, Vân Thủy Dạng hăng hái uống bia.
Không cần ly, cô tu luôn cả chai.
Mượn rượu giải sầu, cô chỉ muốn bản thân có thể quên đi mọi chuyện.
Về sau, tuyệt đối không nhớ đến tên Âu Lập Dương kia nữa.
Ưm... Cô muốn quên sạch anh ta, không muốn liên quan gì đến anh ta hết.
Về sau đừng để cô gặp lại, nếu không cô sẽ cho anh ta bầm mặt!
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Gần 12 giờ đêm, quán bar vẫn náo nhiệt như cũ.
Đột nhiên một người đàn ông cao lớn đẹp trai đi vào.
Đôi mắt sắc bén như ưng nhìn xung quanh một vòng, chắc là đang tìm người.
⬅ Trước Tiếp ➡