⬅ Trước Tiếp ➡
“Cận Kỳ Ngôn và Cận Kỳ Hạo không phải là anh em sinh đôi? Oh my God, không phải cùng một mẹ sinh ra, nhưng lại giống nhau như đúc. Cho dù cùng một cha, cũng không thể giống nhau đến vậy chứ.”
Trêm mặt Vân Thủy Dạng viết lên hai chữ in hoa “NGỐC NGHẾCH”.
Cô cứ tưởng Cận Kỳ Ngôn và Cận Kỳ Hạo là anh em song sinh. Nếu không, hai người cũng không có gương mặt giống nhau y như đúc thế.
Khác mẹ mà giống nhau, đúng là quá lạ thường.
“Cậu tưởng nhầm Cận Kỳ Hạo là Cận Kỳ Ngôn? Tớ khẳng định, bọn họ không phải anh em sinh đôi. Cận Kỳ Hạo ra đời trước Cận Kỳ Ngôn nửa tháng. Thủy Thủy, hãy thành thật khai ra, tại sao cậu lại cảm thấy hứng thú với anh em bọn họ vậy?”
“Không có gì, tớ chỉ là hiếu kỳ mà thôi. Hương Trừng, quà này là của cậu hết đấy.”
Hạ Hương Trừng nhận món quà Vân Thủy Dạng đưa sang, mỉm cười thật tươi.
“Thủy Thủy, cảm ơn cậu. Cậu đến Milan chơi có vui không? Có gặp được tiếng sét nào hay không?
“Chơi vui lắm. Hương Trừng, cậu cũng đừng giễu cợt tớ nữa. Tớ đi giải sầu, nào có soái ca mà gặp chứ.”
Vân Thủy Dạng đáp đại một câu. Cô không muốn nhắc đến chuyện ở Milan, nên cúi đầu nhìn thực đơn, sau đó gọi bồi bàn chọn món.
Hạ Hương Trừng nhìn Vân Thủy Dạng bằng ánh mắt giảo hoạt. Cô nàng này đúng là không có chừng mực, chỉ muốn tìm hiểu chuyện liên quan đến Vân Thủy Dạng càng nhiều càng tốt.
Trực giác nói cho cô biết Vân Thủy Dạng đang có chuyện giấu diếm cô.
“Thủy Thủy, vừa nãy cậu nhìn thấy chuyện gì không? Cận Kỳ Hạo bị nước ướt sũng, anh ta làm sao vậy? Đúng rồi, tớ nghe nói, mấy ngày trước Cận Kỳ Hạo cũng bay đến Milan. Không phải cậu đụng độ anh ấy ở đó chứ?”
“Cận Kỳ Hạo cũng đến Milan sao? Tớ cũng không rõ lắm. Vừa rồi tớ đang chơi trò chơi, không chú ý tại sao Cận Kỳ Hạo bị ướt nữa.”
Ánh mắt của Hạ Hương Trừng quá mức sắc bén. Vân Thủy Dạng không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Vân Thủy Dạng thật sự có chuyện giấu Hạ Hương Trừng.
Gặp được Cận Kỳ Ngôn ở Milan chính là chuyện ngoài ý muốn trong cuộc đời của cô, kéo theo một loạt sự kiện phát sinh sau đó. Cô không muốn nhớ lại. Cho nên, cô cũng không muốn nhắc với người khác.
Tốt nhất là không để ai biết mấy tai nạn xấu hổ đó.
Nhận lầm người, trả thù sai đối tượng cũng đủ khiến cô mất mặt rồi.
Vân Thủy Dạng lập tức chuyển sang chủ đề khác.
“Hương Trừng, cậu tìm được việc làm chưa?”
--------------------------------------
Đến phỏng vấn tại tập đoàn Hoa Vũ Edit: Gà Tây
“Tớ tìm được việc làm rồi, tạm thời làm một Biên tập nhỏ cho tập đoàn Duyệt Ngôn. Nếu cậu có bản thảo cần viết, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm tớ. Thủy Thủy, thành tích của cậu trong khoa Trung văn chúng ta tương đối tốt, hành văn không tệ, chi bằng cậu đến Duyệt Ngôn thử một chút đi xem sao.”
“Tớ có thể sao? Đọc tiểu thuyết còn tạm được, làm gì mà biết viết chứ? Suy nghĩ của tớ không bay bổng như cậu. Tớ sợ không viết được. Hương Trừng, tớ cảm thấy cậu rất lợi hại, ngay cả tập đoàn Duyệt Ngôn lớn như vậy cũng có thể vào.”
Thấy Vân Thủy Dạng không muốn nhắc đến chuyện hai anh em nhà họ Cận, Hạ Hương Trừng cũng thức thời không đề cập đến nữa.
Cô nhìn chăm chú Vân Thủy Dạng, vẫn muốn tìm hiểu kỹ càng.
“Thủy Thủy, nếu cậu muốn làm biên tập, cậu có thể thử mà. Tớ nghe nói Duyệt Ngôn vẫn còn đang tuyển Biên tập viên.”
“Được rồi, tớ không có hứng thú với mấy chuyện biên tập. Tớ còn có chuyện khác cần làm. Mấy ngày trước, tớ đã gửi đơn xin việc, hy vọng sẽ có tin tức tốt.”
“Đề nghị của tớ, cậu nên suy nghĩ lại một chút. Nếu muốn viết bản thảo, nhất định phải tìm tớ đấy nhé.”
“Vâng, phù sa không chảy ruộng ngoài. Hương Trừng, tớ rất coi trọng cậu. Về sau, cậu sẽ là chủ biên, thậm chí là Tổng biên tập của tập đoàn Duyệt Ngôn rồi.”
“Mượn lời chúc của cậu, chúc cho tương lai chúng ta từng bước đi lên.”
Để đặc biệt chúc mừng Hạ Hương Trừng tìm được công việc, Vân Thủy Dạng gọi hai ly rượu vang đỏ.
Nhờ nói chuyện với Hạ Hương Trừng, tâm trạng của Vân Thủy Dạng đã tốt hơn lên, hoàn toàn quên sạch hai anh em nhà họ Cận.
Sau khi tốt nghiệp đại học, không ít bạn bè đã tìm được việc làm. Cuộc sống của Vân Thủy Dạng lại đột nhiên ngừng lại.
Cô vốn dự định sau khi tốt nghiệp sẽ trở thành Âu phu nhân, cũng bởi vì chuyện Âu Lập Dương lén lút lên giường với cô gái khác, mà Vân Thủy Dạng không thể không tạm thời thay đổi kế hoạch cuộc sống.
Bây giờ, phải sắp xếp lại tấtcả một lần nữa.
Ba của cô không muốn cô vất vả, nhưng cô lại không muốn chịu cảnh ăn bám. Vì thế, cô mới kiên trì ra ngoài tìm việc.
Vân Thủy Dạng chưa từng nghĩ đến sẽ tiếp quản lại chuyện kinh doanh của ba. Cô biết mình không phải nhân tài kinh doanh, càng không phải loại người có thể đọc được lòng dạ của người khác.
Cho nên, ba của cô cũng không miễn cưỡng cô phải trở về làm việc cho công ty của ông. Trái lại, ông hy vọng cô có thể tìm được một người đàn ông trung thực, đáng tin. Người đó không những biết chăm sóc cho cô, mà còn kế thừa chuyện kinh doanh của gia đình.
Vân Thủy Dạng hiểu tâm ý của ông. Vì thế, cô lại càng thêm hiếu thuận với ông.
Trải qua chuyện của Âu Lập Dương, Vân Thủy Dạng giống như trong thời gian dưỡng bệnh. Cô không thích đàn ông, càng không có ý định tìm đối tượng khác, trước tìm công việc để bình tĩnh lại thì hay hơn.
Vân Thủy Dạng cũng khá may mắn. Nơi mà cô gửi đơn xin việc đã có phản hồi. Người của tập đoàn Hoa Vũ đã liên hệ với cô, hẹn cô đến phỏng vấn.
Tập đoàn Hoa Vũ là công ty hàng đầu ở Thượng Hải. Vì thế, cô rất coi trọng buổi phỏng vấn này.
⬅ Trước Tiếp ➡