⬅ Trước Tiếp ➡
Cận Kỳ Ngôn chỉ lẳng lặng ngồi, Cận Nam Sinh cũng không thúc giục anh làm bài thi, mà hào hứng quan sát vẻ mặt con trai mình.
Kỳ Ngôn rất lạnh lùng, căn bản sẽ không để lộ nửa phần cảm xúc, thậm chí, thằng bé bình tĩnh đến mức làm cho ông hơi lo lắng.
Không thể không nói, khí thế của Kỳ Ngôn rất thâm trầm, làm cho người khác không dám tùy tiện tới gần, chỉ dám xa xa nhì trộm dò xét mà thôi.
Bất luận nhìn từ phương diện nào, e rằng Kỳ Ngôn xuất phát trễ nhưng cũng không sao, con trai ông vốn đã có khí chất vương giả như thế!
Trở về với hiện tại, trong lòng Cận Nam Sinh đã nhanh chóng có đáp án.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
"Mười phút đã qua, Kỳ Ngôn, con nên nộp bài thi rồi."
Nâng cằm lên một chút, Cận Kỳ Ngôn và Cận Nam Sinh đối mặt với nhau, anh không hề có chút luống cuống nào.
Trong mười phút, phòng họp lớn yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng hít thở đều đều của cha con bọn họ.
Cận Kỳ Ngôn không hề động tới giấy bút, vẫn là tờ giấy trống không như cũ, yên tĩnh nằm ở trước mặt của anh.
Trước đó, Cận Nam Sinh cũng không hề nói gì.
Ông thấy được, từ lúc ông để giấy bút xuống, Cận Kỳ Ngôn không hề đụng vào.
"Không có vấn đề! Đáp án của tôi ở ngay trên giấy!"
"Con xác định ở trên giấy? Con xác định trước mặt con không phải một tờ giấy trắng?"
"Ông xác định ông cho tôi không phải một tờ giấy trắng? Đáp án của tôi, tâm mù như ông mới không thấy được. Chủ tịch Cận, phỏng vấn kết thúc rồi à? Còn có trò mới khác phỏng vấn tôi sao? Tôi thấy buổi phỏng vấn này có bao nhiêu khó chứ, còn không bằng tôi ở trên máy bay gặp phải loạn lưu—— kích thích!"
Môi mỏng gợi cảm cong lên, Cận Kỳ Ngôn lộ ra một nụ cười mỉa mai yếu ớt.
"Phỏng vấn kết thúc, ngày mai con đến thực tập làm tổng giám đốc. Ba và con nói chuyện một chút, buổi chiều con hoàn thành kế hoạch bàn giao công việc lái máy bay. Quản lý một Tập đoàn lớn không hề dễ dàng như lái máy bay, máy bay chỉ quản lý vài trăm mạng người, một Tập đoàn lớn lại liên quan đến tính mạng rất nhiều người!"
"Đối với tôi mà nói, không có gì đặc biệt cả. Tôi không chỉ muốn xen vào mạng của người khác, mạng của tôi cũng chỉ thuộc về mình tôi, do chính tôi nắm giữ! Hết sức cảm ơn Chủ tịch Cận đã xem hiểu đáp án của tôi, cái này chứng minh ông cũng không phải tâm mù đến hồ đồ rồi!"
Cận Kỳ Ngôn đứng dậy, khẽ khom người, anh dẫn đầu rời khỏi phòng họp, cũng không quay lại nhìn thêm lần nào.
Nét mặt của anh vẫn rất lạnh lùng như cũ, người khác căn bản là không nhìn ra được cảm xúc chân thực của anh.
Cận Nam Sinh nhíu chặt mi tâm, ánh mắt của ông theo sát theo bóng lưng lạnh lùng Cận Kỳ Ngôn.
Bất kể anh tùy tiện bao nhiêu, ông đều không tức giận, ánh mắt ông nhìn anh vẫn tình cảm như thế!
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Cận Kỳ Hạo biết buổi sáng hôm nay Cận Kỳ Ngôn tới phỏng vấn, nhưng mà, đến giờ này, anh ta vẫn nhìn thấy Jimmy còn ở trong văn phòng.
Ông ta không phải là giám khảo sao?
Mang theo một chút hoài nghi, Cận Kỳ Hạo hỏi thư ký trưởng của Tổng giám đốc.
"Hôm nay phỏng vấn người nào chịu trách nhiệm phỏng vấn? Cận Kỳ Ngôn không đến phỏng vấn sao?"
Thù này báo được thật sảng khoái! "Cơ trưởng Cận đã đến, là Chủ tịch tự mình phỏng vấn. Ngày mai, Cơ trưởng Cận tới báo danh với cương vị Tổng giám đốc."
Lại là như vậy! Đôi mắt tĩnh mịch của Cận Kỳ Hạo lập tức híp lại.
"Ah... Không sao, tôi tùy tiện hỏi một chút mà thôi."
Thư ký trưởng tiếp tục chỉnh sửa bảng báo cáo, Cận Kỳ Hạo hơi ngẩn người một chút, anh ta rời khỏi phòng thư ký.
Đi đến sân thượng, anh gọi một cuộc điện thoại.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Cảm mạo nặng, phát sốt! Vân Thuỷ Dạng truyền nước ba ngày mới chuyển khá hơn.
Một lần bệnh như vậy, cô dường như đã gầy đi trông thấy.
Có thù phải báo, có ơn thì trả, cô là một người công tư rõ ràng, chỉ cần để cô nhìn thấy tên rác rưởi Cận Kỳ Ngôn kia, thà giết lầm cũng không buông tha.
Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, Vân Thuỷ Dạng mới gọi điện thoại mời Hạ Hương Trừng ăn cơm, thuận tiện, cô còn muốn đưa quà cho cô ấy.
...
Vân Thuỷ Dạng lái xe tiến vào bãi đỗ xe, ngoài ý muốn, cô nhìn thấy Cận Kỳ Ngôn.
Thật sự là oan gia ngõ hẹp, cô đến Michelin ăn cơm, vậy mà tên rác rưởi kia cũng tới.
Rất tốt, cô nhất định phải chơi chết anh ta!
Vân Thuỷ Dạng không nhanh không chậm theo sát chiếc xe Ferrari của Cận Kỳ Ngôn, cô thấy anh đỗ xe vào chỗ đậu.
Không muốn để cho anh phát hiện ra mình, cô không nóng vội lái lên, mà lượn một vòng quanh bãi đỗ xe, sau đó Vân Thuỷ Dạng mới cẩn thận đỗ chiếc xe mini màu hồng phấn của mình.
Lập tức, cô gọi một cuộc điện thoại.
⬅ Trước Tiếp ➡