Hai cha con ngồi đối diện với nhau, trầm mặc, bầu không khí cũng có chút đóng băng!
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Đột nhiên tiếng đập cửa vang lên, nhân viên thẩm tra nói đã có báo cáo máu của Cận Kỳ Ngôn.
"Chủ tịch, đây là báo cáo thử máu của cơ trưởng Cận, mời ngài xem. Vừa rồi, tôi có gặp quản lý của quán bar, ông ta cũng đã giải thích rõ ràng chuyện trên tấm hình. Theo lời quản lý nói, xác thật là cơ trưởng Cận chỉ tiếp chai rượu do một khách hàng vô ý đập tới thôi. Ông ta cũng chắc chắn tối qua cơ trưởng Cận không uống rượu, mà chỉ thả bình rượu của cô gái kia xuống. Cơ trưởng Cận cũng không ở lại quán bar quá 10 phút, anh ấy và cơ trưởng Ôn cùng nhau rời đi. Xét nghiệm máu cũng không thấy thành phần của rượu cồn, chúng ta có thể kết thúc điều tra, thả người."
"Kỳ Ngôn, con có thể đi."
Cận Kỳ Ngôn hơi khom người với nhân viên thẩm tra, không nói một tiếng nào, cầm túi hành lý nhỏ rời đi.
Con trai lại lạnh lùng với mình như vậy, mắt Cận Nam Sinh hơi cay cay, ông có chút vô lực che mặt.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Nhìn Cận Kỳ Ngôn ra khỏi phòng thẩm vấn, Ôn Lương Dụ liền tiến lên vỗ vai của anh.
"Đại nạn không chết, chắc chắn có phúc!"
"Cô gái kia là ai?" Cận Kỳ Ngôn nói, giọng điệu lạnh lùng như băng tuyết.
Hai ngày sau khi bay đến Ý Ôn Lương Dụ và Cận Kỳ Ngôn vừa đi vừa nói:
"Em biết anh sẽ hỏi mà, cho nên, em đã điều tra cho anh rồi. Cô gái kia tên là Vân Thủy Dạng, là con gái ruột của chủ tịch công ty trách nhiệm hữu hạn Thực phẩm Chính Đông.
Hôm qua là ngày cô ấy kết hôn với Âu Lập Dương. Nghe nói hôn lễ này đã bị hủy, là Vân Thủy Dạng thoái hôn. Nghe nói, do chú rể vượt quá giới hạn, lăn trên giường với đại tiểu thư nhà họ Lam.
Còn tấm hình kia có khả năng chỉ là trùng hợp mà thôi, cô ta bị lợi dụng. Người yêu của mình lăn trên giường với cô gái khác, còn có con, trong khi mình mới là bạn gái, cục tức này làm sao nuốt trôi được? Vân Thủy Dạng đến quán bar giải sầu là chuyện hoàn toàn hợp lý, hoặc là hai người có duyên!"
Môi mỏng gợi cảm nhím chặt, nhíu mày, Cận Kỳ Ngôn liếc Ôn Lương Dụ.
Ánh mắt giống như bảo Ôn Lương Dụ im miệng, đừng nói lung tung!
Ôn Lương Dụ không thèm để ý tới cảnh báo của Cận Kỳ Ngôn, anh cười gian, không sợ chết trêu chọc:
"Kỳ Ngôn, lấy ánh mắt của đàn ông nói thẳng với anh, cô gái kia cũng rất xinh đẹp. Đêm qua cô ta ôm anh như thế, anh có cảm giác gì không? Có bị cô ta làm kinh ngạc không?"
"Ôn Lương Dụ, cút!"
Giọng nói của Kỳ Ngôn không có chút nhiệt độ nào, ánh mắt lạnh lùng hiện lên lửa giận, sắc mặt âm trầm.
Nếu Ôn Lương Dụ thông minh, thì đã dừng lại rồi. Nhưng hết lần này đến lần khác, Ôn Lương Dụ trêu ghẹo nói:
"Vân Thủy Dạng ôm anh như thế, anh có cảm giác không? Kỳ Ngôn, anh có phải đàn ông không? Em vô cùng lo lắng cho mẹ anh đấy!"
Cận Kỳ Ngôn cực kỳ không vui, cả người tỏa ra khí tức lạnh đến thấu xương.
"Cậu không nói cũng không ai nói cậu câm đâu, đừng nhắc đến cô gái kia nữa, tôi không có hứng thú. Cậu còn dám nói lung tung một chữ, tôi liền đánh cậu! Chuyến bay của tôi, ai thay thế?"
"Cận Kỳ Hạo! Chậc chậc... Không đùa với anh đâu, Kỳ Ngôn, sao anh lại phản cảm với cô gái kia vậy? Là vì cô ta ôm anh sao?"
Cận Kỳ Ngôn dừng lại, ánh mắt ngập tràn lửa giận gắt gao nhìn Ôn Lương Dụ.
"Được, không nói nữa! Thật không biết những cô gái kia thích anh cái gì, một núi băng như anh thì có gì hấp dẫn, thật đúng là có mắt không tròng, đầu óc bị nhúng nước rồi!
Em đã giúp anh điều tra một chút, hai ngày sau anh bay đến Ý. Trùng hợp là, vị Vân tiểu thư kia cũng bay đến Ý vào sáng hôm nay. Nếu có duyên, hai người sẽ chạm mặt, cho dù có ngăn cũng không được.
Loại chuyện duyên phận này cũng không phải do em quyết định! Kỳ Ngôn, anh cần thay đổi không? Hay là, em điều tra giúp anh xem cô gái kia sẽ ở Ý bao nhiêu ngày, để anh đến đó thì tránh xa cô ta một chút. Hay là em ra lệnh, không cho cô gái kia mua vé về luôn?"
Không thay đổi, bay đến Ý! "Ôn Lương Dụ, cậu thật là nhàm chán!"