Một đêm tình sai trái. (3)
Sắc mặt Lương Yên lập tức trắng bệch, giống như có một thùng nước lạnh xối xuống đầu cô, cô chỉ cảm thấy cả người phát run.
Hốc mắt lập tức đỏ, sau một cái chớp mắt, cô đột nhiên liều mạng giãy dụa, muốn tránh khỏi gông cùm xiềng xích của người đàn ông, "Mộ Nham, anh uống say rồi!"
"Niệm Niệm, đừng sợ...Anh sẽ không làm em bị thương..." Trong giọng bình tĩnh của Mộ Nham có một tia khổ sợ kìm nén, dục vọng như điên giống bắt đầu tuôn trào trong mắt anh.
Lương Yên không muốn nhìn anh khó chịu như vậy, nhưng nghe anh kêu tên cô gái khác một tiếng lại một tiếng, trái tim cô đau như bị người ta xé rách.
Chưa từng gửi gắm hy vọng rằng Mộ Nham sẽ yêu mình, hoặc là dịu dàng cưng chìu gọi tên mình như vậy, nhưng cũng không muốn hèn mọn trở thành kẻ thế thân cho người khác.
"Mộ Nham, anh bình tĩnh một chút! Tôi không phải là Niệm Niệm! Tôi là Lương Yên!" Cô nỗ lức đánh thức lý trí của anh, vươn tay đi xô đẩy anh.
Giãy dụa thêm lần nữa dường như đã chọc giận anh, vốn đã không có bao nhiêu kiên nhẫn.
Hơi thở của anh thô lỗ nặng nề, vươn tay rút cà vạt trên cổ, một tay đã nắm chặt lấy hai tay không thành thật của Lương Yên, ấn lên đỉnh đầu. Lúc này anh giống con thú hoang nóng nảy, mà hiển nhiên Lương Yên chính là con mồi của anh.
Dùng cà vạt quấn lấy tay Lương Yên, thô bạo cột vào đầu giường.
Bầu không khí mờ ám ngày càng nồng đậm, có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Lương Yên trở nên sợ hãi, khóe mắt cũng phủ nước mắt, không thể tin nổi mà nhìn người đàn ông ở trước mắt. Anh định bức mình? Nhưng cô không phải là Niệm Niệm, không phải là người anh yêu! Cô là chị dâu tương lai của anh!
Cô uất ức khóc thút thít khóc thành tiếng, cả người đều đang run rẩy.
Nhưng hiển nhiên Mộ Nham đã mất đi lý trí, anh nửa cưỡi ở trên người cô, ngón tay cởi ra từng cái cúc áo tinh xảo một trên áo sơ mi.
Lồng ngực rắn chắc xinh đẹp lộ ra, đi xuống phía dưới là đường cong lưu loát hoàn mỹ, chiếu thẳng vào trong mắt Lương Yên.
Cô cắn môi, đỏ mặt xấu hổ đến không dám nhìn.
Quần dài và áo sơmi của người đàn ông bị ném đến dưới giường, ngay sau đó, Lương Yên hoảng hốt.
Bộ váy trên người bị anh ngang ngược đẩy cao đến trên ngực. Bộ ngực no đủ cao ngất của cô được bra bao chặt lấy thành dáng vẻ mượt mà xinh đẹp, khi cô đang dồn dập thở dốc, nó phập phồng lên xuống.
Lương Yên vừa xấu hổ vừa bực, theo bản năng mà khom người dậy, muốn ngăn lại sự mất thể diện này.
Bởi vì ngượng ngùng, da thịt toàn thân đều trồi lên một màu hoa đào trắng mịn rực rỡ, dưới ánh đèn, làm say mê ánh mắt người đàn ông. Mộ Nham hừ một tiếng thật mạnh, cúi đầu xuống, cách tầng bra, đôi môi lạnh lẽo ngậm một hơi lấy phần đỉnh béo mập kia.
"A... Mộ Nham, anh đừng làm xằng bậy..." Lương Yên hít vào một hơi lớn, hơi thở không ổn định. Tiếng nói vỡ vụn giống như là đang rên rỉ.
"Em ngoan một chút. Đêm nay, anh sẽ không thả em đi!" Trong tiếng nói của anh mang theo tiếng rên rỉ tà tứ, nói xong còn cắn thật mạnh lên đỉnh của cô một cái như là trừng phạt.
Bàn tay dò xét ở phía sau, nắm lấy cái mông của cô, dùng sức ác liệt để cô lên thứ cứng rắn của mình.
Không có bất cứ lớp vải gì ngăn cản, Lương Yên đụng tới vật to lớn vừa cứng lại nóng kia, lập tức cũng không biết nên làm như thế nào cho phải.
Lập tức anh lại giống như cái van đã bị mở, con thú hoang trong thân thể lao nhanh ra, bàn tay điên cuồng xoa nắn cô, ác liệt đè nén, con ngươi phun ra lửa thưởng thức đường cong xinh đẹp đến mức làm cho không ai có thể thở nổi của cô.
Càng điên cuồng, anh trở nên càng nóng nảy. Bất kể Lương Yên kêu như thế nào, nhắc nhở như thế nào, anh cũng không thể nào nghe vào nửa chữ.
Những cái an ủi đầy yêu thương dần dần trở nên dày đặc. Môi anh từ trên môi của cô, chuyển đến cổ, ngực, một đường đi xuống...
Tiếng giãy dụa của Lương Yên trong cái hôn dày đặc như mưa của anh, cuối cùng cũng hóa thành tiếng rên rỉ võ vụn nhỏ bé và nước mắt mát lạnh.
Một đêm tình sai trái. (4)
Tiếng giãy dụa của Lương Yên trong cái hôn dày đặc như mưa của anh, cuối cùng cũng hóa thành tiếng rên rỉ võ vụn nhỏ bé và nước mắt mát lạnh.
Nếu mọi thứ đều không thể thay đổi, thế thì, cứ như vậy đi! Ít nhất, giờ khắc này, cô có thể an ủi thân thể anh đang bị dục vọng căng phồng đến đau đơn, cùng với trái tim vững vàng tràn đầy nỗi nhớ của anh.
Ngón tay Mộ Nham nhẹ nhàng móc một cái ở phía sau, lập tức cái bra mở ra trên tay anh. Bộ ngực hoàn mỹ của Lương Yên nhanh chóng hiện ra, đầy đủ không sót lại gì bày ra trước mặt anh.
Con ngươi sâu thẳm căng thẳng, một tiếng hừ rên rỉ thật mạnh tràn ra từ cổ họng Mộ Nham.
Sau một cái chớp mắt, hai bàn tay không thể chờ đợi được nữa mà tách thân thể Lương Yên ra và lật cô lại đây. Anh muốn muốn cô ngay lập tức! Không thể chờ đợi thêm khoảnh khắc nào nữa!!
Mặc dù đã hiểu rõ hết trong lòng, biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng đến giờ phút mũi tên đã nằm trên cung này, Lương Yên không hề có kinh nghiệm vẫn sợ hãi.
Hai tay bị trói lại, cô không có cách nào nhúc nhích, chỉ phải đạp hai chân để đấu với con thú đang vây khốn mình. Nhưng sức lực của cô làm sao có thể sánh với anh?
"Vật nhỏ, em không ngoan..." Như là trừng phạt cô không chịu phối hợp, Mộ Nham vỗ một bàn tay thật mạnh trên bộ ngực mềm của cô.
Lương Yên sợ run mà kêu lên một tiếng, không chờ cô kịp phản ứng, vòng eo bỗng dưng bị hai tay anh ra sức đè lại. Thứ to lớn kiêu ngạo của anh đâm xuống, anh kêu rên một tiếng, cả người anh vùi thật sâu, dùng sức đâm vào trong cơ thể cô...
"A... Đau..." Cơn đau đơn xé rách kéo tới, Lương Yên lập tức rơi nước mắt đầy mặt.
Cô còn rất ngây ngô, không có cách nào nhận lấy thứ lớn như vậy. Cô giãy dụa muốn gạt anh ra khỏi. Mộ Nham lại cúi người xuống ôm chặt cô, đôi môi như lửa nóng dán bên tai cô, tinh tế hôn lấy, giọng nói khàn khàn: "Vật nhỏ, đừng lộn xộn nữa! Sẽ làm em bị thương đó!"
Giọng nói khổ sở nhưng lại tràn đầy cưng chìu, khiến cho chóp mũi Lương Yên đau xót, nước mắt lại trào ra.
Đêm nay, cô cũng không thể tham lam cho rằng những sự dịu dàng đó của anh là để đối đãi với mình sao?
Con ngươi tô điểm đầy nước mắt hơi nghiêng qua, gương mặt che kín mồ hôi của Mộ Nham ở ngay tại trước mắt mình, gần đến như vậy, thậm chí giống như có thể đếm rõ số lông mi. Quen Mộ Nham nhiều năm như vậy, chưa từng có khoảnh khắc nào mà cô cách anh gần như vậy.
Lương Yên mãi mê nhìn anh, trong lòng khẽ động, đôi môi đỏ mọng đến gần, run rẩy, thăm dò nhẹ nhàng hôn lên môi anh.