“Vậy sao? Có đẹp trai không?”
“Đẹp trai muốn chết! Cậu lại còn che giấu, lừa bọn tớ nói chưa có bạn trai, thật là đáng đánh đòn!”
Lương Yên bất đắc dĩ than thở. Thay vì giải thích, chẳng bằng cứ thừa nhận để mọi người bớt hiếu kì.
“Đúng á, đúng á, tớ giấu giếm là tớ không đúng, sau này sẽ giới thiệu cho cậu làm quen, hiện tại tất cả mọi người đi làm thôi. Ngoan. . . . . .” Cô cười một cái rồi đẩy mọi người về vị trí của mình.
Đến khi tất cả mọi người giải tán thì cô mới thở ra một hơi, cúi đầu chuẩn bị chuyên tâm làm việc thì nghe thấy tiếng quát ở ngoài cửa, “Thư ký Tịch, cô đến phòng làm việc của tôi một chuyến!”
Lương Yên sửng sốt. Giọng điệu này không tốt lắm, chẳng lẽ mình lại đắc tội anh ấy rồi sao?
Mọi người nhao nhao dùng ánh mắt đồng tình nhìn về phía Lương Yên.
. . . . . .
A Tín kỳ quái nhìn Tổng giám đốc chợt thay đổi sắc mặt, rõ ràng lúc này còn rất tốt, giờ đã chuyển sang mây mù u ám rồi hả?
Triển Mộ Nham ném tài liệu trong tay lên bàn trà, thân thể cao lớn ngồi xuống sô pha, sắc mặt lạnh lùng dặn dò A Tín, “Không cần phí sức tìm gái bao làm gì.”
“Hả?” A Tín hơi không hiểu.
Cửa phòng làm việc vang lên tiếng gõ cửa, Triển Mộ Nham trầm giọng nói: “Vào đi!”
Lương Yên ló đầu vào trong, cùng A Tín gật đầu chào hỏi, sau đó mới nhìn về phía Triển Mộ Nham, “Tổng giám đốc tìm tôi sao?”
Triển Mộ Nham quan sát Lương Yên một phen, đáy mắt có chút trong trẻo lạnh lùng, “Sau khi hết giờ làm thì ở lại văn phòng chờ tôi, tôi có một bữa tiệc cần dẫn theo bạn gái.”
A Tín vừa nghe Tổng giám đốc nói xong, miệng liền há to thành hình chữ ‘O’. Không cần kiếm gái bao mà dùng thẳng thư ký của công ty sao? Hình như không được tốt lắm đâu?
Lương Yên không chú ý đến vẻ mặt của A Tín, chỉ nghĩ đến đây là công việc thuộc bổn phận của thư ký, liền ‘A’ một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài.
Chẳng qua là, trong lòng không khỏi có chút kỳ quái. Nếu anh cần phải dẫn theo bạn gái thì sao không tìm Lê Mạn Thanh?
. . . . . .
Nhìn bóng lưng Lương Yên biến mất ở cửa ra vào, A Tín không nhịn được mở miệng: “Tổng giám đốc, ngài định dẫn theo thư ký Tịch đi thật sao?”
“Cậu có ý kiến khác sao?” Triển Mộ Nham cầm lấy tài liệu, thanh thản lật xem.
“Tôi chỉ lo lắng thư ký Tịch sẽ không chống đỡ được bữa tiệc này.” Mọi người đã cùng làm việc mấy ngày, trên tầng này đúng là có không ít người nghĩ mọi cách để gia nhập xã hội thượng lưu, nhưng Tịch Lương Yên tuyệt đối không phải là loại người như vậy.
Cô làm việc rất nghiêm túc, mỗi một phần tài liệu đều được chuẩn bị tỉ mỉ. Cho dù là đối mặt với Tổng giám đốc cũng là thái độ không kiêu ngạo không tự ti, có thể thấy lòng tự trọng của cô tương đối cao.
Nếu như biết rõ bữa tiệc đó dâm loạn đến mức nào, chỉ sợ cô sẽ không chấp nhận nổi.
“Chống đỡ không được? Yên tâm, với cô ta thì những trường hợp này chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Triển Mộ Nham hơi dừng lại, sâu trong đôi mắt bắt đầu có sóng ngầm chuyển động, lại lạnh nhạt bồi thêm một câu: “Tôi khuyên cậu đừng bị vẻ ngoài của cô ta lừa gạt!”
Không kìm hãm được.
“Lương Yên, câu chưa về sao, lại làm thêm giờ à?” Tư Thần nghĩ mình là người cuối cùng rời đi, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lương Yên còn ngồi ở kia.
“A, lát nữa tớ còn có chút việc.” Lương Yên đẩy mắt kính trên sống mũi, cười cười trả lời.
Đang định tiễn Tư Thần đi lại nghe thấy Tư Thần cung kính gọi một tiếng, “Tổng giám đốc.”
Triển Mộ Nham hơi gật đầu.
Lương Yên vừa quay đầu lại liền thấy anh đứng ở ngoài cửa dặn dò: “Đến phòng làm việc của tôi.”
“A.” Lương Yên gật đầu một cái đứng dậy. Tư Thần nhìn người nào đó đã rời đi, mập mờ nháy mắt với Lương Yên, “Có gi¬an tình! Nhanh thành thật khai báo đi!”
Lương Yên bị dáng vẻ của cô ấy chọc cười, mặt mày sáng rỡ, “Bớt đi, công việc thôi.”
Tư Thần suy nghĩ, “Cũng đúng. Nhìn Tổng giám đốc của chúng ta cũng không giống người chơi bời, đã có bạn gái chắc cũng không ra tay với nữ nhân viên cấp dưới đâu.”
Anh đúng là không phải một người đàn ông chơi bời, thật ra thì. . . . . .
Anh là một người đàn ông rất si tình. Chẳng qua phần tình cảm đó anh chỉ dành cho một mình Niệm Niệm. . . . . .
Lương Yên âm thầm cảm khái, cô đẩy Tư Thần một cái, “Tốt lắm, cậu mau tan sở đi, còn không đi nữa thì bạn trai cậu sẽ đi lên tìm người đó.”
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Đợi Tư Thân đi rồi thì Lương Yên mới đi vào phòng Mộ Nham. Lúc đẩy cửa đi vào lại thấy trong phòng không có ai, giọng nói của anh truyền đến từ phòng nghỉ ngơi phía sau, “Tới thay quần áo đi!”
Lương Yên nghe lời đi tới.
Cô vừa đi vào nhìn rõ người bên trong thì đã ngây ngẩn cả người.
Anh mặc một bộ âu phục tối màu, trên cổ áo sơ mi sạch sẽ có một chiếc nơ màu xanh lam, ánh sáng chiều tà bên ngoài cửa sổ chiếu lên dáng người cao ngất của anh. Nhìn anh rất ưu nhã lại không mất phần cao ngạo, Lương Yên nhịn không được liền nhớ tới con sư tử mạnh mẽ lao trên thảo nguyên.
Cô không khống chế được, nhịp tim dần đập nhanh hơn.
Cô vừa thấy Mộ Nham có động tác liền vội vã rời tầm mắt, tránh không để anh phát hiện ra điều gì.
“Lễ phục ở bên kia, mặc vào đi.” Anh cũng không chú ý đến cô vừa thất thần, cúi đầu nhìn đồng hồ ở cổ tay, “Cô chỉ có mười phút.”