Cô liếc mắt nhìn màn hình một cái, liền nhìn thấy số điện thoại đang nhấp nháy trên màn hình là số nhà. Nhất định là bọn nhỏ gọi điện nhắc cô về nhà!
Cô cảm thấy hoảng sợ, không dám nhìn Triển Mộ Nham, chỉ sợ anh biết được gì đó. Chỉ đành phải xoay người sang chỗ khác, cẩn thận áp điện thoại lên tai.
“Alo. . . . . .”
“Yên Yên, chừng nào mẹ trở về? Đã khuya lắm rồi, bà nội nói buổi tối sẽ có chó săn ẩn hiện nha.” Là giọng nói non nớt dễ nghe của QQ.
“Không phải Yên Yên bị con sói tha đi mất chứ? Cậu còn nói muốn đi cứu mẹ a! Con cũng muốn đi!” Giọng của Vi Vi đang trách móc ở đầu bên kia truyền đến.
Lời nói ngây thơ khiến Lương Yên nhịn không được ‘ xì ’ một tiếng cười lên, lập tức quên bên cạnh còn có người khác, cười nói: “Bé ngốc. Ngoan ngoãn ở nhà chờ mẹ, mẹ sẽ về ngay.”
“Con muốn ăn chocolate. Yên Yên mua chocolate cho con được không?” Vi Vi mềm giọng năn nỉ, đáng thương đến mức khiến Lương Yên không biết phải cự tuyệt như thế nào. Nhưng lập tức đã có người phản đối thay cô, “Không được! Tiểu ngu ngốc, em muốn răng của em bị sâu nhỏ gặm hết sao! Chú bác sĩ đã nói Vi Vi không được ăn đồ ngọt nữa!”
“Ô ô, QQ thật đáng ghét! Đồ quỷ sứ đáng ghét!” Vi Vi không vui khi bị anh trai dạy dỗ, uất ức muốn chết.
Ngay sau đó, Tịch Khuynh Viễn đã cầm lấy điện thoại, cười không ngừng nói, “Có hai đứa nhỏ ở đây, trong nhà náo nhiệt hơn hẳn. À, khi nào thì em về? Anh đi đón em.”
“Dọn dẹp một cái là có thể đi ngay.”
“Vậy em chờ anh hai phút, anh đưa bọn nhỏ đến đón em. Hai đứa không yên tâm, đã lảm nhảm cả buổi tối rồi.”
Lương Yên vui mừng cười, “Ừ. Vậy em đứng dưới công ty chờ mọi người.”
Cô vừa nói xong câu đó liền cúp điện thoại. Lương Yên chỉ cảm thấy không khí xung quanh lạnh lẽo, lúc này mới đột nhiên nhớ ra Mộ Nham còn đang đứng sau lưng. Cô quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy đôi mắt u ám của anh. Anh cứ nhìn thẳng vào cô, như muốn nhìn xuyên qua người cô.
Lương Yên đột nhiên cảm thấy hoảng sợ.
Chẳng lẽ anh đã nghe thấy cái gì rồi sao?! Nhưng dù anh có biết cô đã có con, anh cũng sẽ không biết hai đứa là con của anh đi!
Lương Yên chỉ cảm thấy tự mình hù dọa mình, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, cô đang muốn nói gì đó nhưng anh đã lạnh lùng mở miệng: “Bạn trai?”
Cách xưng hô ngọt ngào như vậy, không phải là bạn trai còn có thể là ai? Còn nữa... nụ cười của cô rực rỡ ngọt ngào như vậy. . . . . .
Tất cả đều khiến Triển Mộ Nham cảm thấy chói mắt!
Thế mà lại mềm lòng.
Cách xưng hô ngọt ngào như vậy, không phải là bạn trai còn có thể là ai? Còn nữa... nụ cười của cô rực rỡ ngọt ngào như vậy. . . . . .
Tất cả đều khiến Triển Mộ Nham cảm thấy chói mắt!
Năm năm đã qua, khi những tin tức xấu xa kia đã biến mất, cô có thể lần nữa đạt được tất cả hạnh phúc. Nhưng Triển gia của bọn họ thì sao? Anh trai qua đời, ba mẹ chưa gượng dậy nổi, gia cảnh càng thêm sa sút. . . . . .
Trong nhà cho tới bây giờ đều là bầu trời u ám, gia đình ấm áp lúc trước đã không còn nữa!
Đều bởi vì người phụ nữ đáng ghê tởm này!!
“Hả?” Lương Yên có chút khó hiểu nhìn anh.
Trong mắt Triển Mộ Nham có tia sáng lạnh, lập tức tiến tới gần cô, vẻ mặt anh u ám, “Tịch Lương Yên, nếu như bạn trai của cô biết năm năm trước cô đã từng làm những chuyện xấu xa gì, anh ta sẽ nghĩ cô thế nào nhỉ?”
Lương Yên chớp chớp đôi mắt trong suốt.
Bạn trai? Cô ở đây ra thêm một người bạn trai? Mấy năm này chăm sóc hai đứa nhỏ kia đã khiến cô tiêu hao hết tinh lực, nơi nào còn có sức lực quen bạn trai?
Hiển nhiên là anh đã hiểu lầm! Hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi, cuối cùng vẫn tốt hơn biết được sự tồn tại của hai đứa nhỏ. Hơn nữa, anh căn bản sẽ không quan tâm việc cô có bạn trai hay không.
Lương Yên ngượng ngùng nghĩ, sau đó liền cười nhạt một tiếng nhắc nhở: “Tổng giám đốc, đây là chuyện riêng của tôi.”
Triển Mộ Nham nhíu mày, trong đáy mắt có sự lạnh lùng cùng cô đơn, anh lập tức nắm cằm Lương Yên, “Nếu như không phải là cô, Mộ Khoa sẽ không xảy ra chuyện! Một mình anh ấy bị chôn vùi ở nơi tối tăm không có mặt trời. Sao cô lại có thể yên tâm thoải mái hưởng thụ hạnh phúc như vậy?”
Trong mắt anh dấy lên sự tức giận cùng chán ghét khiến Lương Yên ngẩn ra, trong lòng cô cảm thấy đau đớn .
Nếu như anh biết người đàn ông đã ở chung với cô là chình mình, anh có thể còn dùng cái tội danh “giết người” này để buộc tội cô không? Khi đó, anh làm sao có thể chịu được? Lại làm thế nào để đối mặt tất cả?
Anh nhất định sẽ không chịu nổi sự đả kích như vậy!
Lương Yên vừa suy nghĩ một chút liền cảm thấy không đành lòng.
Cô cố nhịn sự khó chịu xuống, cằm dưới bị anh nắm đến đau đớn, cô cũng không giãy giụa, chỉ thành khẩn nhìn anh, “Tôi thật sự cảm thấy có lỗi với những bi kịch trong quá khứ. Thật xin lỗi, nếu như ban đầu tôi hiểu chuyện thì sẽ không biến thành như vậy. . . . . . Tôi sẽ không để tất cả mọi việc xảy ra. . . . . .”
Đêm hôm đó, cô cũng sẽ không đi vào phòng của anh, đến gần bên cạnh anh. Cho dù anh đã khiến cho cô động lòng. . . . . .
Triển Mộ Nham nhìn cặp mắt trong suốt chứa đầy sự áy náy đến ngây ngẩn cả người. Ánh mắt mềm nhũn đó như có thể nhìn thấu tim anh. Anh nhìn thấy cằm của cô bị mình nắm đến bầm tím liền có chút căng thẳng vội vàng thả lỏng tay.
Không đợi Lương Yên thở một hơi, anh đã nặng nề liếc cô một cái rồi xoay người rời đi.
Đáng chết! Thế mà anh lại bị ánh mắt của cô làm cho mềm lòng!
Ánh đèn chiếu lên dáng người cao lớn của anh, khiến bóng của anh bị kéo dài ra.
Lương Yên không biết có phải mình bị ảo giác hay không mà lại cảm thấy bóng lưng của anh rất cô đơn.
Mấy năm này anh nhất định sống không dễ chịu —— Triển gia đã từng huy hoàng cùng ấm áp, tất cả đó đều là niềm hạnh phúc của anh, nhưng bây giờ tất cả đã tàn nhẫn chạy trốn khỏi lòng bàn tay anh. . . . . .
Lương Yên áy náy mấp máy môi, cuối cùng vẫn mở miệng gọi anh lại: “Tổng giám đốc.”