⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc nhếch môi để lộ hai lúm đồng tiền đáng yêu, cô khoác tay Nam Cung Hàn, nam thanh nữ tú như một cặp trời sinh.
Tô Nhan cũng trừng mắt đứng dậy, có lẽ cô không ngờ rằng từ hồi cấp hai Thẩm Mặc không hề hiểu gì về tình yêu, nay lại giấu cô đi hẹn hò.
Trần Bạch Băng cảm thấy như có năm tiếng sét giáng xuống đỉnh đầu, anh bị đánh đến mức ngoài khét trong mềm, cả người ngây ra tại chỗ.
Trần Bách Băng giận dữ nhìn chằm chằm về phía Nam Cung Hàn, ánh mắt soi mói, với chiều cao 1 mét 7 thì anh ta thấp hơn Nam Cung Hàn nửa cái đầu, điều này khiến anh ta hơi căng thẳng.
Nam Cung Hàn lạnh liếc nhìn Trần Bách Băng, môi mỏng nói ra lời khıêu khích “Sao, không hoan nghênh à?”
Trần Bách Băng thu lại ánh mắt, cũng nở một nụ cười “Làm gì có, đương nhiên là hoan nghênh rồi.”
Trần Bách Băng bước sang một bên để Nam Cung Hàn và Thẩm Mặc bước vào. Trần Bách Băng sớm đã gọi món, quả nhiên toàn là món Thẩm Mặc thích ăn.
Thẩm Mặc nhìn về phía Tô Nhan với ánh mắt đáng thương, cô rón rén đến gần Tô Nhan “Nhan Nhan.”
Tô Nhan là một cô gái rất trong sáng, nụ cười rạng rỡ và chân thành, nhưng bây giờ vì một người đàn ông mà cô ấy lại khiến mình trở thành bộ dạng người không ra người, ma không ma.
Cô thực sự có chút đau lòng cho Tô Nhan.
Tô Nhan hiển nhiên không thất vọng như vừa rồi, nhìn thấy Nam Cung Hàn bên cạnh cô, thì vội đứng dậy chào hỏi “Xin chào, anh là bạn trai của Mặc Mặc à?”
Nam Cung Hàn gật đầu đáp lại, “Nam Cung Hàn.”
Thẩm Mặc giới thiệu qua loa với Nam Cung Hàn rồi kêu phục vụ lên món.
Người phục vụ mang đến một đĩa các món ăn vặt, quả nhiên như Trần Bách Băng nói, đều là những món ăn yêu thích của cô.
Cô cũng không tiết lộ với người bên ngoài là mình thích ăn gì, có vẻ người đàn ông này vì muốn theo đuổi cô mà tốn không ý công sức.
Chỉ tiếc là cô không hề thích anh ta.
Thẩm Mặc nhìn đĩa tôm om được đưa lên cuối cùng mà không khỏi nuốt nước miếng. Đây là món cô không bao giờ thấy ngán, nhưng tiếc vì nghèo nên ít có cơ hội được ăn.
Thẩm Mặc không nhịn được gắp một con để ăn, nhưng vì nóng nên ngay lập tức thu tay lại, khẽ chạm vào bàn tay bị bỏng mà kìm không được rưng rưng nước mắt.
Tô Nhan vội vàng cầm lấy hai chiếc khăn giấy lau tay cho cô, và trách móc “Sao lúc nào cậu cũng ngốc như vậy? Không biết món vừa mới lên rất nóng sao?"
Gió thổi nhẹ lướt trên móng tay của Thẩm Mặc, tựa như gió xuân tháng 6. Hành động này khiến trái tim Thẩm Mặc ấm lên, cuối cùng Tô Nhan lại đối tốt với cô như trước.
Lúc trước cô cũng rất ấm ức.
Trần Bách Băng bật cười “Em thật là, muốn ăn cũng không thể nóng vội như vậy, ít nhất phải đợi một lúc chứ?”
Trần Bách Băng ở bên cạnh nhẹ nhàng giải thích “Con tôm này là con tôm mà đầu bếp đã hầm rất lâụ Anh bóc một con cho em ăn nhé.”
Nhưng khi Trần Bách Băng chuẩn bị đưa đũa qua thì chiếc đũa đã bị người khác đè lên, nhìn sang chủ nhân của chiếc đũa chính là Nam Cung Hàn đang vô cùng thong dong.
Trần Bách Băng khó hiểu thì nghe anh ta nói “Món mà người phụ nữ của tôi muốn ăn, tôi tất nhiên sẽ cho cô ấy.”
Vừa nói xong đôi đũa của anh đã gắp cho cô là một con tôm lớn.
Con tôm vàng ươm được bao bọc trong một lớp dầu béo ngậy, khi sờ vào có cảm giác dính dính, mỗi khi ăn Thẩn Mặc không cưỡng được mà phải mút tay mình.
Trang phục Nam Cung Hàn mặc trước giờ luôn cẩn thận tỉ mỉ, giống như nhân vật nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình, có chút thích sạch sẽ, nhưng vì Thẩm Mặc anh sẵn sàng chạm vào những thứ này.
⬅ Trước Tiếp ➡