⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc trực tiếp đi đến phòng trà để giúp Cố Nguyện chuẩn bị đồ, sau đó một nhân viên trong phòng thư ký nhìn thấy chiếc vòng tay của Thẩm Mặc, cảm thấy nó rất đặc biệt, sau đó anh ấy chụp một bức ảnh, chuẩn bị quay về kiểm tra.
Lúc này Cố Nguyện không còn gây phiền phức cho với Thẩm Mặc nữa.
Cố Nguyên là một người thông minh, những lời Nam Cung Hàn nói vừa rồi rõ ràng là bảo vệ Thẩm Mặc, mặc dù bọn họ đã làm hơi quá đáng nhưng là chuyện trước đây, Nam Cung Hàn sẽ không nói gì.
“Việc tiếp theo cứ giao cho trợ lý Thẩm và những người trong văn phòng tổng tài, nếu như có gì không hài lòng hoặc thắc mắc, xin cứ đến văn phòng tổng tài tìm tôi ”
Nam Cung Hàn nói xong câu này thì định rời đi, nhưng vừa bước tới cửa anh chợt quay đầu lại nói một câu “Nếu các cô thấy không tiện nói thẳng với tôi thì các cô trực tiếp dùng phương thức nặc danh gửi email cho tôi, hoặc đặt nó lên bàn trong văn phòng của tôi ”
Nói xong Nam Cung Hàn rời đi, sau khi anh rời đi thì Thẩm Mặc cũng trở lại văn phòng.
Cô chưa từng làm chuyện như vậy bao giờ, cô cũng biết đây là đơn hàng lớn của công ty, nếu làm không tốt thì tổn thất rất lớn
Thẩm Mặc cảm thấy trước giờ chưa có áp lực nào lớn như vậy, cũng lúc này điện thoại nội bộ trong phòng làm việc của cô vang lên
“Trợ lý Thẩm, đến văn phòng của tôi ngay ”
Nghe thấy giọng nói của Nam Cung Hàn, mặc dù cô không biết Nam Cung Hàn rốt cuộc muốn làm gì, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi vào, nhưng lúc Thẩm Mặc bước đến văn phòng của Nam Cung Hàn.
Cô thấy Nam Cung Hàn đã đứng ở cửa đợi cô, bộ dạng Nam Cung Hàn lúc này trông giống như phi tử đang đợi hoàng thượng vậy.
Thẩm Mặc thấy bộ dáng của Nam Cung Hàn thì bỗng bật cười, sau đó cô nói với Nam Cung Hàn, “Tổng tài, có chuyện gì sao?”
Nam Cung Hàn nhìn sự bình yên trên khuôn mặt Thẩm Mặc, sau đó anh cứ như vậy mà ôm lấy Thẩm Mặc.
Gần đây Nam Cung Hàn luôn thích ăn đậu hũ của Thẩm Mặc, Thẩm Mặc đã nhiều lần bày tỏ phản đối, nhưng những phản đối này dường như chẳng có tác dụng gì, Nam Cung Hàn nên làm gì cứ làm như thế, hoàn toàn không quan tâm đến sự phản kháng của Thẩm Mặc.
hưng Nam Cung Hàn sẽ không làm những điều này trước mặt người ngoài, nên Thẩm Mặc cũng không nói gì, ngầm đồng ý.
Vậy mà hôm nay Nam Cung Hàn lại làm những điều này, cho dù Thẩm Mặc có lòng dạ sắt đá nhưng cũng sẽ choáng ngợp
“Nam Cung Hàn, em có chuyện muốn hỏi anh ”
“Nói ”
"Tại sao anh lại giao cho em một dự án quan trọng như vậy? Anh biết đấy, em không giỏi những thứ này, không phải anh cũng biết là em không hề biết phải làm thế nào sao?"
“Không biết thì bỏ cuộc sao? Đây không phải là tính cách của em ”
Nam Cung Hàn nói xong thì buông Thẩm Mặc ra, sau đó trực tiếp đi tới bàn lấy một ít tài liệu đặt lên bàn
Thẩm Mặc mở ra xem, phát hiện là một số phương án, nhưng chữ ký của Nam Cung Hàn ở trang cuối cùng chứng tỏ rằng những kế hoạch này đã được sử dụng rồi
Thẩm Mặc có chút khó hiểu ngước nhìn Nam Cung Hàn.
“Đây là kế hoạch đã từng được anh sử dụng. Tuy nói là đã sử dụng, nhưng đây vẫn là tài liệu mật của công ty, anh trực tiếp giao cho em anh muốn em nghiên cứu kỹ những phương án này. Lần sau trước khi họp, hãy mang cho anh một kế hoạch hoàn hảo ”
Thẩm Mặc cảm thấy cô đột nhiên có ý chí chiến đấu
Mấy ngày sau đó Thẩm Mặc hầu như luôn ở trong văn phòng, cô rốt cuộc liều mạng đến mức nào Nam Cung Hàn đều nhìn thấy, những người làm trong văn phòng tổng tài đều nhìn thấy.
Những người đó đa số là đố kị, mà hiện tại khi rảnh rỗi nói chuyện phiếm bọn họ cũng luôn nhắc đến Thẩm Mặc.
⬅ Trước Tiếp ➡