Chính là khi Nam Cung Hàn đi đến trước cửa văn phòng của Thẩm Mặc, anh chợt nghe thấy được tiếng khóc kìm nén phát ra từ bên trong.
Khi nghe thấy tiếng khóc Nam Cung Hàn cảm thấy có chút đau lòng, nhưng mà anh cũng đang do dự rốt cuộc có nên đi vào hay không.
Nhưng cũng chính là ngay lúc này có một trợ lý phát hiện Nam Cung Hàn, sau đó vội vàng nói với Nam Cung Hàn một câu "Tổng tài, buổi trưa tốt lành "
Tuy rằng tiếng nói không lớn nhưng mà Thẩm Mặc vẫn nghe thấy, sau đó Thẩm Mặc vội lau đi nước mắt trên mặt, nhưng khi Nam Cung Hàn bước vào cửa, anh vẫn nhìn thấy bộ dáng chật vật của cô.
“Có cần anh ra ngoài đợi em sắp xếp ổn rồi mới đi vào không?”
Nam Cung Hàn nói thẳng một câu như vậy, nhưng cũng chính là những lời này làm cho Thẩm Mặc trực tiếp nín khóc mà mỉm cười
Thẩm Mặc cũng không biết Nam Cung Hàn đối với cô là như thế nào, nhưng câu nói vừa rồi kia chẳng phải ít nhất cũng tượng trưng cho việc Nam Cung Hàn vẫn tôn trọng cô sao?
Cô nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc với Nam Cung Hàn, lúc này Nam Cung Hàn mới trực tiếp không biết phải nói gì.
Nam Cung Hàn đặt cơm hộp đã mua về lên trên bàn làm việc của Thẩm Mặc, sau đó liền nói với Thẩm Mặc “Có phải áp lực công việc quá lớn hay không?”
Thẩm Mặc gật đầu với anh, sau đó lại lắc đầụ
Nam Cung Hàn thở dài một hơi, anh không nói thêm gì nữa.
Anh còn muốn nói với Thẩm Mặc, em xem lúc trước anh đã nói muốn giúp em nhưng là tự bản thân em không cần anh giúp, bây giờ phải chịu uất ức rồi.
Nhưng mà Nam Cung Hàn biết, nếu anh nói ra lời như vậy, Thẩm Mặc sẽ càng buồn hơn.
“Nếu như gặp phải thiệt thòi gì thì cứ trực tiếp nói cho anh là được rồi. Anh đảm bảo sẽ lấy thân phận bạn bè để lắng nghe, mà không phải lấy thân phận tổng tài tập đoàn M "
Thẩm Mặc vốn là cảm thấy mình giống như đã chịu uất ức vô cùng lớn, nhưng bây giờ nước mắt lại rơi xuống như không cần tiền.
Nam Cung Hàn nhìn thấy hình ảnh này thì không biết có phải anh lại nói sai gì rồi hay không, anh cảm thấy sau khi gặp Thẩm Mặc anh đúng là đã dẫm lên cánh cửa sinh mệnh rồi
Trước kia nếu như gặp phải tình huống như vậy trong văn phòng, thì mặc kệ đối phương là nhân viên làm việc đã lâu anh cũng đều không chút do dự mà trừng phạt.
Rốt cuộc thì đây cũng không phải là môi trường tốt gì, nhưng khi là Thẩm Mặc anh cũng thật sự dựa theo cách của Thẩm Mặc mà làm.
Chẳng qua bây giờ anh có chút hối hận, Thẩm Mặc là người mà anh muốn coi thành bảo bối mà trân trọng, nhưng mà không ngờ......
Cũng chính là khi ý nghĩ này xuất hiện ở trong lòng Nam Cung Hàn, Nam Cung Hàn trực tiếp ngây ngẩn cả người, anh coi Thẩm Mặc thành bảo bối sao?
Nam Cung Hàn không tiếp tục nghĩ thêm nữa, anh đi đến bên cạnh Thẩm Mặc, sau đó yên lặng ôm Thẩm Mặc vào trong lòng.
Thẩm Mặc cảm giác được cái ôm của Nam Cung Hàn thì càng khóc to hơn, cô giống như là muốn đem tất cả uất ức này khóc ra ngoài.
Thẩm Mặc không biết đã khóc bao lâu, Nam Cung Hàn cũng vẫn luôn không nói gì, sau đó cứ như vậy trực tiếp ôm Thẩm Mặc vào trong lòng và vẫn luôn không nói gì.
Lúc Thẩm Mặc hồi phục tinh thần lại thì bộ tây trang giá trị xa xỉ trên người Nam Cung Hàn đã sớm bị nước mắt của cô làm cho ẩm ướt.
Lúc này Thẩm Mặc có chút bối rối không biết phải làm sao, cô cứ như vậy nhìn Nam Cung Hàn bằng đôi mắt đỏ ửng vừa mới khóc xong.
Nam Cung Hàn cảm thấy Thẩm Mặc giống như một con thỏ trắng nhỏ, anh thực sự muốn yêu thương chăm sóc thật tốt