⬅ Trước Tiếp ➡
Nam Cung Hàn nhìn lại bản thân lúc này, từ trước đến nay anh chưa từng cảm thấy xấu hổ như bây giờ.
Ngày hôm sau khi thức dậy, Thẩm Mặc mới ý thức được tối qua bản thân đã làm gì, cô như một tên trộm mau chóng đổi một bộ quần áo rồi sau đó chạy ra ngoài cửa.
Cô ló đầu ra ngoài thì phát hiện Nam Cung Hàn đã dậy từ lâu, anh còn thấy dáng vẻ như tên trộm lúc này của cô.
Cô ngại ngùng nên giả bộ ho hai cáim, sau đó Nam Cung Hàn nói “Tối qua em ngủ có ngon không?”
“Anh nghĩ sao? Trước đây tôi ngủ rất ngon, nhưng giờ lại bị đau lưng. Có phải đêm qua có người đã đánh tôi không.”
Thẩm Mặc thấy anh không tức giận thì chợt cảm thấy nhẹ nhõm hơn, rồi cô cứ đứng đó nhìn anh.
Nhưng lúc này, Nam Cung Hàn đã đi đến bên cạnh cô, anh giang tay cô ôm vào lòng.
Nam Cung Hàn chưa từng đối xử dịu dàng với ai bao giờ, và bây giờ anh muốn làm điều này.
Nam Cung Hàn ôm lấy Thẩm Mặc, sau đó anh ghé vào tai cô nói với giọng điệu như tán tỉnh “Cô Thẩm, có phải cô có hứng thú với tôi không, hay là cô thích tôi?”
Thẩm Mặc vô thức khuỵu gối xuống rồi đá thẳng vào bộ phận quan trọng của anh, nhưng may mắn thay cô không dùng lực quá mạnh ...
Nhưng bị cô đá như vậy anh vẫn cảm thấy rất đaụ
“Tôi mới không thèm thích anh đâụ Tôi đang xem xem anh có lén lút lấy trộm thứ gì trong nhà của tôi không.”
Nói xong cô đi vào tắm rửa, bỏ lại Nam Cung Hàn đang đau đớn vì cú đá của cô, nhưng khi Thẩm Mặc vừa rửa mặt xong thì Nam Cung Hàn lại chen vào phòng tắm nhỏ.
“Anh định làm gì?”
Trong tiềm thức, Thẩm Mặc muốn ngăn cản hành động của Nam Cung Hàn, nhưng so về sức lực của hai người thì có thể thấy sự khác biệt rất lớn.
Nam Cung Hàn một lần nữa ôm cô vào lòng, nhưng lần này anh đã biết rút kinh nghiệm từ lần trước nên anh nhanh chóng chế trụ đôi chân của cô, không cho cô có thể đá chân loạn xạ nữa. Nhưng lần này anh không biết rằng cô sẽ không đưa chân đá anh nữa.
“Hình như lúc nãy em đá rất vui sướng đúng không, cô Thẩm?”
“Ừ, tôi xin lỗi, tôi thừa nhận mình lúc nãy đã quá kích động, bây giờ tôi xin nhận lỗi với anh.”
“Chỉ xin lỗi thôi sao, tôi muốn em phải bồi thường cho tôi.”
“Anh muốn bồi thường gì?”
Thẩm Mặc cảm thấy anh là một người quá kiêu ngạo, vừa rồi cô thật sự không dùng sức, nhưng bây giờ anh lại dùng lực để chế trụ đôi chân cô. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô không đau lắm.
Nếu cô là một người đàn ông thì cô biết cô sẽ không thể chịu đựng được, nhưng cô không phải.
Nam Cung Hàn nhìn cô rồi chỉ lên môi của mình.
Đây rõ ràng là muốn cô hôn anh, nhưng Thẩm Mặc đã trực tiếp từ chối.
“Nam Cung Hàn, tôi với anh không phải quan hệ đó. Nếu anh muốn chơi thì nói với tôi, tôi sẽ chơi với anh, nhưng khi anh đã chơi chán thì hãy nói với tôi, tôi sẽ tự mình rời đi, anh cứ thế này, tôi sợ mình sẽ nghĩ sai đấy.”
Nam Cung Hàn muốn nói rằng anh không phải là đang đùa giỡn với cô, nhưng anh lại suy nghĩ lại, người phụ nữ này rốt cuộc đã nghĩ về con người anh như thế nào?
Sau đó, chính vào lúc này, Nam Cung Hàn tức giận, anh trực tiếp hôn lên môi Thẩm Mặc, anh không cho phép cái miệng này nói ra những lời chọc giận anh nữa.
Mà nụ hôn lần này làm Nam Cung Hàn không thể không thừa nhận rằng chính mình đã thực sự trầm mê vào trong đó.
Anh đột nhiên làm vậy với cô, vì anh biết cô hoàn toàn không có kinh nghiệm về điều này. Nghe thấy động tĩnh của cô, Nam Cung Hàn có một chút kích động nên anh dứt khoát hôn cô.
Nhưng anh cũng không thể làm tổn thương đến cô vì người thân của Thẩm Mặc vẫn còn ở đó.
⬅ Trước Tiếp ➡