Ngay khi anh tìm hết một vòng trong phòng thì anh mới phát hiện dì cả của cô không hề tồn tại.
Sau đó anh cứ như vậy trực tiếp lôi kéo Thẩm Mặc, anh đẩy cô đến bên cạnh tường và đương nhiên động tác của anh đã trở nên ôn nhu hơn chứ không thể nói là đẩy như vừa rồi.
“Nói đi, dì cả mà em nói rốt cuộc là gì?”
Lúc này hơi thở của Nam Cung Hàn liên tục phả vào mặt Thẩm Mặc, vả lại vấn đề mà hai người đang nhắc tới lại là mùa dâu rụng mỗi tháng của người con gái, mặt Thẩm Mặc bất chợt đỏ ửng lên.
Nhìn thấy Thẩm Mặc đỏ mặt thẹn thùng, Nam Cung Hàn cũng không buông cô ra. Thay vào đó, anh cọ đầu mũi mình vào đầu mũi của cô.
Đây là việc trước đây anh chưa từng làm với ai, vả lại trước kia khi anh cùng những bạn giường chiếu cũng không có làm qua hành động như vậy. Nhưng trong lúc này anh lại muốn được làm như thế với cô.
Động tác này của anh khiến mặt cô càng đỏ hơn, sau đó cô nói với anh “Anh đừng làm như vậy, anh làm như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy không thoải mái.”
“Vậy có phải em nên nói cho tôi biết không.”
Lúc này Thẩm Mặc cũng quyết không kể cho anh về dì cả rốt cuộc là gì.
Cô cảm thấy đời trước của mình nhất định là đã thiếu nợ anh, nên lúc này anh mới đến tìm cô để mà đòi nợ.
Thẩm Mặc và Nam Cung Hàn cứ giằng co với nhau, đến cuối cùng vẫn không biết được ai là người không kiên trì nổi. Hai người đồng thời há mồm muốn nói điều gì đó.
Thế nhưng đúng ngay tại thời điểm ấy, vì khoảng cách của hai người quá gần nên bờ môi của cô và anh vô tình đã chạm phải nhaụ
Mà Nam Cung Hàn tất nhiên sẽ không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, thế nên anh lập tức hôn cô sâu hơn.
Hơi thở của hai người trở nên dồn dập, qua một lúc sau anh mới buông tha cho đôi môi của cô. Anh ôm lấy cô, đầu anh tựa lên bờ vai Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc lúc này cũng đang thở hổn hển, nhưng đột nhiên cái người đang ở kế bên cô bỗng lên tiếng hỏi “Em đã làm gì à?”
Không phải lúc buổi tối cô mới hạ quyết tâm muốn cùng người đàn ông này phân rõ giới hạn rồi sao?
Và rõ ràng cô đã nghĩ cho dù mình có làm ở công ty M thì cô cũng không muốn liên quan tới anh ta, không phải sao?
Nụ hôn đầu có thể coi là do cô bị anh ép, nhưng đến nụ hôn thứ hai cô có thể đẩy Nam Cung Hàn ra, nhưng cô lại trầm mê vào đó.
Đang lúc Thẩm Mặc cảm thấy uể oải thì Nam Cung Hàn lại đột nhiên mở miệng nói.
“Tôi đói rồi.”
“Đói bụng thì tự mình ra ngoài kiếm chỗ ăn đi, anh nói với tôi cũng không có ích gì. Mà Nam Cung Hàn đại thiếu gia anh muốn ăn cái gì mà không được?”
“Tôi muốn ăn đồ ăn do em nấụ”
Thẩm Mặc há mồm, vừa định muốn nói chuyện thì anh đã đem ngón trỏ đặt lên môi cô không cho cô mở miệng.
Sau đó anh khẽ nói vào tai cô “Nếu em không đồng ý, vậy thì ngay bây giờ tôi sẽ cho em xem thử xem rốt cuộc biến thái là gì.”
Thẩm Mặc cuối cùng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi nấu đồ ăn cho anh, thế nhưng cô cứ như vậy mà làm đồ ăn cho Nam Cung Hàn thì bản thân cô cũng cảm thấy thật khó chịụ
Hai mươi phút sau, Thẩm Mặc bưng ra một bát mì sợi, Nam Cung Hàn thấy vậy lại cảm thấy rất ấm lòng.
Nhưng Nam Cung Hàn biết tính xấu của cô, anh cũng không phải thật sự muốn ăn đồ do cô nấu, chỉ là anh rất thích xem bộ dạng của cô khi bị anh bắt nạt, vì nó khiến anh cảm thấy rất vui vẻ.
Nam Cung Hàn nói với Thẩm Mặc "Ngồi xuống cùng ăn với anh đi."
“Không không không, đây là bát mì tôi đặc biệt làm cho anh, vì vậy sao tôi có thể ăn cùng anh được.”
Dáng vẻ của cô có chút bối rối.