⬅ Trước Tiếp ➡
Từ trước đến nay Nam Cung Hàn luôn là người muốn làm điều gì sẽ lập tức đi làm điều đó, đã nói là muốn gặp Thẩm Mặc thì anh bèn lái xe về hướng nhà Thẩm Mặc.
Sau khi đến nhà Thẩm Mặc thì Nam Cung Hàn lại gặp chút khó khăn, anh không biết mình rốt cuộc mang tâm trạng gì khi đến đây.
Ở tầng dưới nhà Thẩm Mặc, Nam Cung Hàn đứng dựa vào xe, anh biết rằng, Thẩm Mặc đã ngủ, cánh cửa sổ tối đen phía trên đã cho anh biết.
Nam Cung Hàn chỉ nghĩ ở dưới lầu một lát rồi mới rời đi, nhưng trong lòng lại có một giọng nói không ngừng hét lên "Đi lên, đi lên đi "
Cuối cùng Nam Cung Hàn đã thực sự đi lên. Loại khóa xây dựng khu dân cư kiểu cũ này chẳng là gì với Nam Cung Hàn
Thẩm Mặc vẫn đang mơ màng, cô không biết tại sao Nam Cung Hàn lại xuất hiện trong giấc mơ của mình ...
Nam Cung Hàn trong giấc mơ nói chuyện với cô ấy bằng một giọng trầm ấm mang theo hơi thở hổn hển như lúc vừa mới hôn cô ấy trong nhà hàng vạy.
Thẩm Mặc cảm thấy đó là trong mơ, nên cô cũng không quan tâm, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của Nam Cung Hàn.
Nhưng cảnh trong giấc mơ đã thay đổi một chút, trực tiếp biến thành nhà của cô, lúc này cô sợ hãi nên vội mở mắt ra.
Cùng lúc cô mở mắt ra, cô nhận thấy có một bóng đen bên cạnh giường mình
Và bóng đen ấy dường như đã phát hiện ra Thẩm Mặc đã tỉnh dậy, sau đó anh ta trực tiếp leo lên giường của Thẩm Mặc ...
Lúc này Thẩm Mặc mới hoàn hồn, trong tiềm thức cô muốn đẩy người đàn ông đó ra, nhưng lúc này lại phát hiện cô làm sao cũng không đẩy được.
Tiếng thở dốc của người đàn ông vang lên bên tai cô, hơi thở phả vào cổ cô, dường như hoàn toàn làm toàn thân Thẩm Mặc mềm nhũn đi.
Tâm trí của Thẩm Mặc nói với cô rằng, phải đẩy anh ta ra. Rốt cuộc cô cũng không biết người này là ai, anh ta sẽ làm những gì, anh ta có thể là biến thái.
“Biến thái, anh muốn cái gì ”
Khi Thẩm Mặc nghĩ như vậy và cô cũng trực tiếp nói thẳng ra một câụ
“Đây là lần thứ hai em gọi tôi là biến thái, bây giờ hai người chúng ta lại ở trên giường, em không sợ tôi lại làm ra những chuyện biến thái hơn nữa sao?”
Thực ra Thẩm Mặc muốn nói, nếu anh không phải là biến thái, tại sao anh lại nhân lúc ban đêm tôi đang ngủ mà leo lên giường của tôi.
Nhưng Thẩm Mặc thực sự sợ Nam Cung Hàn sẽ làm ra những chuyện biến thái đó.
Những điều mà Thẩm Mặc nghĩ lúc này hầu như đã viết rõ trên khuôn mặt cô. Mặc dù trong phòng không có ánh sáng, nhưng Nam Cung Hàn vẫn có thể nhìn rõ...
Anh cảm thấy Thẩm Mặc đích thực là một người phụ nữ có thể khơi dậy sự chú ý của anh, Nam Cung Hàn trực tiếp điều chỉnh vị trí của mình rồi trao cho Thẩm Mặc một nụ hôn.
Lúc này Thẩm Mặc đang bị Nam Cung Hàn hôn mà không hề hay biết gì, nên anh có thể dễ dàng thực hiện hành động của mình.
Lúc cô kịp phản ứng lại thì Nam Cung Hàn đã ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha nhà cô. Mà nhìn thế nào cũng đều cảm giác như Nam Cung Hàn mới là chủ nhà.
“Nói đi, anh đã vào đây bằng cách nào?”
Lúc này đây cô cảm thấy thật sự không thoải mái, cô lại lần nữa bị Nam Cung Hàn cho ăn đậu hũ, với lại anh ta đã vào đây bằng cách nào?
Tại thành phố H này có nơi nào khi có cô mà anh không thể vào không?
Thẩm Mặc muốn nói một câu như vậy, đừng nói điên nói khùng nữa, chúng ta chỉ là bạn bè.
Nhưng lúc này Thẩm Mặc vẫn không nói được nửa lời, cô biết dù cho có nói là cô và Nam Cung Hàn chỉ là bạn bè bình thường thì chắc cũng sẽ không có ai tin. Mà quan trọng nhất chính là cô vốn dĩ không có tư cách để nói.
⬅ Trước Tiếp ➡