MỘ Vị Lan khẩn cầu: “Nhưng mà, chuyện này tạm thời anh có thể giữ bí mật giúp em không, nếu như nhà họ Phó biết.”
“Ừm, anh sẽ giữ bí mật.”
Mộ Vi Lan liếc nhìn Diệp Tử Bác, tò mò hỏi: “Đúng rồi, Phó Hàn Tranh là cậu của anh, vậy chắc anh cũng biết Hướng Nam Tây chứ?"
“Đúng vậy, Hướng Nam Tây là mợ của anh, nhưng mà cậu anh đã mất sớm, cô ấy một mình nuôi con cũng không dễ dàng gì.”
“Vậy...cậu anh sao lại qua đời vậy? "Không cẩn thận xảy ra tai nạn xe trên đường cao tốc, có chuyện gì không?" Mộ Vi Lan sững sờ và lắc đầu. Như vậy là, Hướng Nam Tây thực sự không nói dối cô?
Phó Hàn Tranh chết tiệt, lại còn dám lừa cô kết hôn, cô không muốn kết hôn với anh!
Khi hết hạn hợp đồng, cô sẽ lập tức hủy bỏ mối quan hệ giữa hai người, khôi phục sự tự do!
Cô đang trầm tư suy ngẫm, Diệp Tử Bác liền nhìn thấy chai truyền nước sắp hết: “Sắp truyền xong rồi, anh đi gọi y tá đến rút kim ra cho em”
Sau khi y tá rút kim cho Mộ Vi Lan, Diệp Tử Bác nói: “Bây giờ em đang sống đâu, anh đưa em về nhé?"
Mộ Vị Lan nhớ đến Tiểu Đường Đậu và Phó Hàn Tranh ở phòng bệnh trẻ em, cô rời đi như vậy với Diệp Tử Bác hình như là không tốt lắm.
"À, em đi vệ sinh một lát, anh ở đây đợi em nhé.” “Được, em mau đi đi.”
Hành lang bên ngoài phòng bệnh trẻ em.
“Hàn Tranh, có phải anh vẫn trách tôi không chăm sóc tốt Tiểu Đường Đậu không?"
Phó Hàn Tranh đút tay vào túi quần, ánh mắt lạnh lùng: “Chị dâu, em không trách chị, chị không cần phải tự trách mình”
Hướng Nam Tây cau mày: “Nhưng thái độ của anh đối với tôi rất lạnh lùng. Hàn Tranh, thái độ của anh đối với tôi trước đây không phải như vậy”.
“Chị dâu, chị nghĩ nhiều rồi.”
Khi Mộ Vị Lan đi đến khu vực phòng bệnh của trẻ em, cô ngước mắt lên, nhìn thấy Hướng Nam Tây cách đó không xa, hai đối mặt va vào nhau.
Hướng Nam Tây giật mình, khi Phó Hàn Tranh quay người chuẩn bị vào phòng, cô ta đột nhiên ôm lấy cổ của anh: “Hàn Tranh”
Cô ta nghiêng đầu, hôn lên môi của anh, nhưng anh phản ứng rất nhanh.
Cháu trai giành phụ nữ của cậu
Khi Mộ Vi Lan chạy ra khỏi khu vực phòng bệnh của trẻ em, cô thở hổn hển.
Hình ảnh Phó Hàn Tranh và Hướng Nam Tây hôn nhau thoáng qua trước mắt cô.
Cô lắc đầu, vẫn chưa thể bình tĩnh, Diệp Tử Bác đã gọi cô: “Vi Lan, bên này, anh còn tưởng em ngất trong nhà vệ sinh rồi, đang định đi tìm em”.
Diệp Tử Bác bước tới, kéo cô ra khỏi bệnh viện và hỏi: “Đúng rồi, em với cậu anh diễn kịch đến khi nào?”
Mộ Vi Lan sững sờ: "Cái này...em cũng không rõ Diệp Tử Bác gật đầu, vừa nãy mẹ anh gọi điện thoại cho anh, kêu anh đưa bạn gái về nhà ra mắt, trưa nay cùng ăn cơm. Anh đưa Vị Lan về chắc là không sao chứ?
Dù sao, Mộ Vị Lan và cậu anh cũng chỉ là giả, chẳng qua chỉ là một sự hiểu Tâm. Anh đã quyết định, tối nay sẽ gọi điện cho cậu, nói chuyện với cậu anh, anh thích Vị Lan, kêu cậu anh trả lại căn biệt của nhà họ Mộ cho Vị Lan, chấm dứt giao dịch bất hợp lý này.
Sau khi lên xe, tâm trí Mộ Vị Lan hỗn loạn, trong đầu bất giác xuất hiện hình ảnh Phó Hàn Tranh và Hướng Nam Tây hôn nhau trong hành lang bệnh viện,
Hai người họ yêu nhau, cô và Phó Hàn Tranh chỉ là diễn kịch, Phó Hàn Tranh và Hướng Nam Tây muốn làm gì, thì có liên quan gì đến cô đâu?
Cô buồn bực trong lòng.
Khi cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cô sững sờ, đây không phải là đường về nhà họ Mộ.
“Tử Bác, anh đưa em đi đâu thế?”
Tới nhà anh, trưa nay mẹ anh muốn mời em ăn cơm” MỘ Vị Lan suýt nữa nôn ra máu: “Mẹ anh muốn gặp em? Tại sao thế?”
Diệp Tử Bác ngây thơ nhìn cô: "Mẹ anh xem ảnh của em, thấy em rất tốt nên luôn muốn gặp em”
Chiếc Porsche đã đi vào trong sân của nhà họ Diệp, Mộ Vị Lan sỹ xảy ra chuyện, vừa xuống xe đã quay người muốn rời đi: “Tử Bác, hay là em không vào nhà anh ăn cơm nữa nhé?”
Diệp Tử Bác nắm lấy tay cô và đi vào trong nhà: “Em đã đến rồi còn sợ cái gì, mẹ anh rất dễ hòa đồng, em đừng sợ”
Mộ Vị Lan bị Diệp Tử Bác “ép buộc” kéo vào trong nhà họ Diệp: "Mẹ, con về rồi”
Phó Hồng Diệp, mẹ của Diệp Tử Bác mặc bộ sườn xám duyên dáng bước xuống cầu thang, khi nhìn thấy cô gái đứng cạnh Diệp Tử Bác, bà lập tức nở nụ cười trên khuôn mặt: “Diệp Bác, đây là...bạn gái của con sao?"
“Bác, cháu là..."
Diệp Tử Bác đã cướp lời trước, mỉm cười giới thiệu: “Mẹ, cô ấy là người mà trước đây con đã từng nhắc đến, cô gái con gặp ở Paris, tên là Mộ Vi Lan.”
Phó Hồng Diệp chợt hiểu ra, nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn Diệp Tử Bác, rồi đến gần Mộ Vi Lan: “Cháu là Vi Lan à, sau khi Tử Bác về nước, thường xuyên nhắc đến cháu, nói cháu rất biết chăm sóc mọi người, ở Paris may là có cháu chăm sóc nó.”
Khuôn mặt Mộ Vị Lan nóng bỏng, cô hơi ngượng ngùng: "Bác, không có gì cả. Ở Paris cháu còn phải cảm ơn Tử Bác đã chăm sóc cháu. Cháu không giúp được anh ấy gì cả.”
Phó Hồng Diệp thấy tình cảm của cặp đôi nhỏ” khá tốt, nói với Diệp Tử Bác: “Hôm nay ngày vui, con gọi điện cho em con về ăn cơm đi”
Khi Diệp Tử Bác gọi điện cho Diệp Quả, Phó Hồng Diệp kéo Mộ Vi Lan và ôn hòa nói: "Vị Lan, trưa nay cháu ở lại ăn cơm đi”