Nhưng nhớ đến chuyện quan trọng của công ty, anh ta đành hạ thấp giọng, ghé sát tai Phó Hàn Tranh nói nhỏ: “Boss, đại diện của tập đoàn GK đến rồi, đang đợi sếp qua đó ký hợp đồng”
Ánh mắt anh nhìn chăm chú người phụ nữ nhỏ bé trên giường bệnh, anh thốt ra hai từ: “Hoãn lại”
“Hả...? Điều này không phù hợp chứ?” Đó là một dự án trị giá 600 tỷ đó, nói hoãn là hoãn sao? Boss không sợ người ta không đồng ý nữa sao? "Boss..." Anh nheo mắt: “Có vấn đề gì không?" Từ Khôn âm thầm thấp cho mình một ngọn lửa: “Không, không có" “Không có thì ra ngoài đi, nhớ đóng cửa lại”
Từ Khôn không nhịn được nói thầm trong lầm, quả nhiên là mọi tổn hại đều bắt nguồn từ phụ nữ!
Kết hôn với anh ấy?
Khi Từ Khôn bước ra đến cửa, Phó Hàn Tranh gọi anh ta lại. Anh ta giật mình, còn tưởng Boss đổi chủ ý, muốn về công ty ký hợp đồng.
Ai ngờ, Phó Hàn Tranh lại nói: “Đi điều tra cuộc sống ba năm nay của Mộ Vi Lan, bao gồm cả chuyện tình cảm
"...Vâng
Điều Phó Hàn Tranh muốn nói thực ra là "đi điều tra đời sống tình cảm riêng tư của cô Mộ trong ba năm qua?
Từ Khôn đem “nhiệm vụ” rời khỏi phòng bệnh.
Nửa tiếng sau, Từ Khôn gọi điện đến. Phó Hàn Tranh đi ra ngoài phòng bệnh mới trả lời điện thoại.
"Boss, ba năm trước, sau khi cô Mộ chia tay với bạn trai cũ Giản Triết, cô ấy chưa bao giờ chính thức hẹn hò với ai khác. 0, tất nhiên, cô ấy đã phát sinh quan hệ với sếp”.
Từ Khôn thầm nghĩ, theo tính cách chiếm hữu của Boss, sợ rằng sẽ không chấp nhận cô Mộ ngủ với người đàn ông khác, cho dù bây giờ Boss không thích cô Mộ lắm, nhưng cô Mộ là mẹ ruột của Tiểu Đường Đậu, hơn nữa lại còn từng ngủ chung. Sợ rằng Boss đã sớm coi cô Mộ là người phụ nữ của mình rồi...
"Cô ấy có quan hệ gì với Tử Bác?"
“Sau khi cô Mộ đến Paris, cô ấy đã gặp cậu Diệp. Hai người đều là sinh viên của học viện mỹ thuật Paris. Trong ba năm qua, cậu Diệp đã chăm sóc cho cô MỘ, mối quan hệ của hai người vô cùng thân thiết...hự hự...nhưng chỉ là kiểu quan hệ bạn bè tốt mà thôi.”
Từ Khôn lập tức dừng lại, vội vã nói thêm câu cuối cùng.
Phó Hàn Tranh cúp điện thoại, đôi mắt đen sắc lạnh phản chiếu một sự lạnh lùng.
Giữa nam và nữ, còn có thể là bạn tốt? Bỗng nhiên, trong lòng anh cảm thấy rất không thoải mái.
Khi Mộ Vị Lan tỉnh lại, hai đôi mắt chăm chú nhìn cô.
Một đôi mắt trầm lặng của anh, và một đôi mắt to tròn ngây thơ của Tiếu Đường Đậu.
Thấy Mộ Vị Lan tỉnh lại, Tiểu Đường Đạo mặc áo bệnh nhân nhảy cẫng lên, vui vẻ vỗ tay: “Mộ Mộ, cuối cùng mẹ cũng tỉnh rồi!”
Cô bé ôm chầm lấy cổ Mộ Vi Lan, Mộ Vi Lan sững sờ giây lát, rồi đưa tay ôm cô bé vào lòng.
Tiểu Đường Đậu...luôn khiến cô bất giác nhớ đến đứa bé ba năm trước cô sinh ra.
Thậm chí có nhiều lúc cô còn nghĩ, nếu Tiểu Đường Đậu thực sự là con gái của thì tốt biết bao.
Nghe lời, thông minh, hiểu chuyện, đáng yêu, khiến mọi người đều thích.
Nhưng rõ ràng cô không có cái phúc này, cô không phải là mẹ ruột của Tiểu Đường Đậu, nhiều lắm cô cũng chỉ là “mẹ kể" của Tiểu Đường Đậu.
Mộ Vi Lan sở đầu, nói với người đàn ông đang ngồi bên cạnh: “Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi.”
Anh gập tập tài liệu trên tay, đôi mắt khẽ ngước lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Cô cảm ơn tới vị tối qua đã chăm sóc cô, hay là vì vừa nãy cô ngất xỉu tôi chăm sóc cô?” Tai Mộ Vị Lan đỏ lên, cô cắn môi: “...Tổi, chuyện tôi qua, anh, anh không cần phải để tâm. Chúng ta đều là người lớn, tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho hành vi của chính mình...”
Đôi mắt Phó Hàn Tranh tôi lại một chút và hỏi lại: "Không cần để tâm?"
Giọng nói trầm thấp của anh khẽ vươn lên, như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng quét qua trái tim cô, khuấy động một tiếng không thể bỏ qua.
"Ý tôi là, tôi sẽ không bắt anh phải có trách nhiệm với tôi." Sao, cô định vừa làm “vợ giả” của anh, vừa qua lại với cháu trai của anh? “Chẳng phải cô cần phải có trách nhiệm với tôi sao?" "Há?" Mộ Vi Lan há miệng, ngây người nhìn anh.
Chuyện này, đều là con gái chịu tổn thất. Anh đã ngủ với người ta rồi, còn giả vờ oan ức?
Hơn nữa, anh ngủ với biết bao nhiêu người phụ nữ, cô không khóc lòi đòi anh chịu trách nhiệm như những người phụ nữ khác đã là tốt lắm rồi, anh còn muốn đòi ngược lại?
Cô siết chặt bàn tay, ấp úng hỏi: "Anh, anh muốn tôi chịu trách nhiệm như thế nào?"
Đền tiền? Đền rất nhiều tiền?
Hàn Tranh, sợ là sẽ lột da cô và còn uống máu của cô.
Cô lo lắng nhìn anh... Khuôn mặt của Phó Hàn Tranh vẫn lạnh lùng như thường lệ, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, giọng anh điềm tĩnh: “Kết hôn với tôi.”
Mộ Vi Lan sững sờ, kinh ngạc nhìn anh. Cái gì? Kết hôn với anh? Anh vừa dứt lời, cánh cửa phòng bệnh được mở ra.
Hướng Nam Tây mang một giỏ trái cây đi vào, khẽ mỉm cười: “Hàn Tranh? Vừa nãy tôi đến phòng bệnh của Tiểu Đường Đậu, nhưng không thấy hai người. Tôi tìm mấy phòng liền, y tá nói hai người đang ở ở đây. Không làm phiền hai người chứ?”
Hướng Nam Tây nhìn sang Mộ Vi Lan đang nằm trên giường bệnh: “Vi Lan, cô bị bệnh rồi à?"
Mộ Vị Lan nuốt nước bọt, liếc nhìn Phó Hàn Tranh rồi mới trả lời: “Ừm, tôi bị sốt”. "Tôi mang theo trái cây, tôi đi rửa cho hai người ăn.”
Phó Hàn Tranh đột nhiên đứng dậy, ôm lấy Tiểu Đường Đậu và nói: “Không cần đâu, tôi đưa Tiểu Đường Đậu về truyền nước”
Mộ Vị Lan ngập ngừng gọi anh: “Này, Phó Hàn Tranh." Anh quay lại nhìn cô và nói: “Điều tôi nói vừa nãy, cô hãy suy nghĩ kỹ đi" Hướng Nam Tây cầm quả táo, gân xanh nổi lên. Vừa nãy Hàn Tranh nói, muốn Mộ Vi Lan kết hôn với anh, vậy là có ý gì? Bây giờ Mộ Vị Lan và anh ấy vẫn chưa thực sự đăng ký kết hôn?!