⬅ Trước Tiếp ➡
 Cách đó không xa, trong một chiếc xe tải màu đen, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đã chụp ảnh lại toàn bộ, và gửi cho Hướng Nam Tây.
“Alo, cô Hướng, anh Phó ôm một người phụ nữ từ trong quán bar đi ra, nhìn tư thế vừa nãy, chắc là ôm người phụ nữ đó đến khách sạn rồi, cô có muốn tiếp tục theo dõi không?"
 Hướng Nam Tây ở đầu dây bên kia nhìn vào những bức ảnh và video vừa được thám tử tư gửi đến, đôi mắt cô ta sững sờ. Người phụ nữ mà Phó Hàn Tranh ôm trong bức ảnh không phải là ai khác mà chính là Mộ Vi Lan.
Hai người thân mật bên cạnh xe, thậm chí còn ôm và hôn nhau, hoàn toàn không để tâm đến việc hại người đang ở bên ngoài. Còn Mộ Vi Lan giống như một viên kẹo, không biết xấu hổ bám chặt lấy Hàn Tranh!
Thật không biết xấu hổ!
Hướng Nam Tây nắm chặt điện thoại, các đốt ngón tay cô trắng bệch. Bên  ngoài cửa, truyền đến tiếng cười đùa của Phó Trạch Hàm và Tiểu Đường Đậu,
một ý nghĩ xấu xa lướt qua tâm trí cô ta, thậm chí cô ta còn bị bất ngờ bởi ý nghĩ này của mình.
 Cô ta mở cửa phòng tắm, và thấy Tiểu Đường Đậu đang chạy nhảy trên sàn nhà bằng đôi chân trần: “Anh, anh đến bắt em đi! Nếu anh bắt được em, em sẽ tặng chiếc đồng hồ của piggy cho anh!”
Hai đứa trẻ chạy vòng quanh phòng khách. Hướng Nam Tây nhắm mắt lại, trong lòng niệm hai từ “xin lỗi". “Tiểu Đường Đậu, xin lỗi, thím không cố ý làm hại cháu đầu"
Nhưng để ngăn cản Mộ Vi Lan và Phó Hàn Tranh ở bên nhau, cô ta đành phải làm như vậy.
Phó Hàn Tranh đưa Mộ Vị Lan đến một khách sạn cao cấp thuộc sở hữu của tập đoàn Phó Thị,
Khi lễ tân nhìn thấy Phó Hàn Tranh ôm một người phụ nữ bước vào, cho dù có tính nhiều chuyện nhưng cũng không dám nói nhiều. Nhanh chóng giúp Phó Hàn Tranh mở phòng tổng thống và đưa thẻ phòng cho anh.
Mộ Vị Lan lại bắt đầu di chuyển, đôi bàn tay nhỏ bé vô thức sờ lên yết hầu của Phó Hàn Tranh, chạm vào chỗ nhạy cảm nhất của người đàn ông. Phó Hàn Tranh tê cứng, cau mày nắm chặt lấy tay cô: “Đừng động đậy!”
Các nhân viên ở quầy lễ tân nhìn thấy cảnh nóng này suýt nữa đã nghĩ rằng mình nhận nhầm người.
Chẳng phải có tin đồn tổng giám Phó không gần gũi với phụ nữ sao? Thậm chỉ còn có thể là đồng tính!
chuyện ấy!
Nhưng mà, điều khiến mọi người tò mò nhất chính là người phụ nữ trong lòng tổng giám đốc Phó rốt cuộc là ai?!
Khi bước vào phòng tổng thống, Phó Hàn Tranh ném người phụ nữ trên tay lên chiếc giường king-size.
Những ngón tay thon dài lạnh lẽo của anh véo cằm cô, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn vào khuôn mặt đỏ bừng của cô, lạnh lùng hỏi: “Cô với Diệp Tử Bác có quan hệ gì?"
Mộ Vi Lan vùng vẫy, chỉ muốn ôm lấy “tảng băng" trước mặt, dường như không muốn trả lời những câu hỏi nhàm chán như vậy: "Ưm...là bạn bè... tôi nóng quá....cứu tôi."
Bạn bè? Bạn bè lại cùng lên giường với nhau?
Nếu không phải anh đến kịp thời, e rằng bây giờ cô đã “mây mưa” với cháu trai của anh rồi!
Nghĩ đến đây, đôi mắt của Phó Hàn Tranh tràn đầy sự giận dữ, anh véo mạnh cắm cô. Mộ Vi Lan đau đắn nhăn mặt: “Đau quá !
 Bộ dạng cô trông thật đáng thương, Phó Hàn Tranh bỗng chốc tức giận đề xuống người cô, hung bạo xé váy cô...
Đôi môi lạnh của anh ghé sát vào tai cô, giọng điệu trầm thấp xấu xa: “Cô muốn tôi phải không?"
Tiểu Đường Đậu bị thương
Một làn sóng nóng rực thiêu đốt cơ thể của Mộ Vi Lan...
Cô đang ở trong một cái lò lửa lớn, người duy nhất có thể cứu cô chính là người đàn ông trước mặt cô.
Nụ hôn của anh ấy giống như một tảng băng lạnh có thể làm giảm nhiệt độ của cô, Mộ Vi Lan ưỡn người, đáp lại nụ hôn của anh...
Cô hôn lên môi anh, rồi xuống đến cằm, yết hầu...
Khi hôn đến yết hầu, cô không thể làm chủ được sức lực của mình, vô tình cần một vết nhỏ trên yết hầu của anh.
Phó Hàn Tranh không những không cảm thấy đau mà càng như được khơi dậy ham muốn dục vọng, anh cũng giống như bị đánh thuốc, toàn thân nóng rực!
Mộ Vị Lan mất đi lý trí, ôm lấy cổ anh, ngồi lên eo anh, sự chủ động chết tiệt!
Người phụ nữ này!
Những đường gân xanh trên trán của Phó Hàn Tranh đột nhiên nảy lên, đôi mắt đen tràn đầy dục vọng, như muốn ăn thịt người phụ nữ trước mặt anh!
Cho đến khi bàn tay nhỏ của cô ấn mạnh vào giữa quần anh, máu nóng trong người Phó Hàn Tranh dâng trào lên, xông thẳng xuống bụng dưới!
Ngay khi anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộ Vị Lan, yêu cầu cô cởi thắt lưng, chiếc điện thoại bên cạnh đột nhiên reo lên!
Chiếc điện thoại reo lên một cách ồn ào, không có ý ngưng lại.
Phó Hàn Tranh cau mày, đôi mắt sắc bén liếc nhìn màn hình điện thoại, người gọi đến là chị dâu.
Anh giữ chặt người phụ nữ đang ngọ nguậy trong lòng, tay kia cầm lấy điện thoại và nghe máy--
“Có chuyện gì vậy?
Hướng Nam Tây hơi sững sờ. Giọng nói của Phó Hàn Tranh vừa lạnh lùng vừa giận dữ, rõ ràng là bị cô ta phá đám chuyện tốt đẹp.
Cô ta hít một hơi thật sâu và nói: “Hàn Tranh, xin lỗi, là tôi không chăm sóc tốt Tiểu Đường Đậu”
⬅ Trước Tiếp ➡