⬅ Trước Tiếp ➡
“Hả?" Diệp Quả không hỏi: “Không phải biệt thự của nhà họ Mộ bị dỡ bỏ rồi
Sao?"
 "Mình....bạn của bạn mình tình cờ là bạn tốt của Phó Hàn Tranh. Mình nhờ cô ấy đi giúp mình nói, Phó Hàn Tranh đồng ý không dỡ bở căn biệt thự của nhà họ Mộ, đồng thời còn hứa với mình sẽ để mình đến tập đoàn Phó Thị làm việc”
Diệp Quả nghe không hiểu: “Cái gì bạn của bạn là bạn tốt của Phó Hàn Tranh? Rốt cuộc là ai vậy?”
 “Haiz, mình cũng không quen. Dù sao đi nữa bây giờ căn biệt thự của nhà họ Mộ có thể giữ lại rồi, và mình cũng có thể vào tập đoàn Phó Thị làm việc.”  Diệp Quả trước giờ suy nghĩ đơn giản, vì thế đã tin lời Mộ Vi Lan, hào hứng nói: "Nói như vậy là, bây giờ cậu có thể lấy lại nhà của bố cậu rồi! Còn có việc làm nữa!"
"Đúng vậy, Quả Quả, thời gian qua, cảm ơn cậu đã chăm sóc và giúp đỡ mình”
“Cảm ơn gì chứ! Giữa chúng ta còn cần phải cảm ơn sao? Nếu đã có  chuyện tốt đẹp như vậy, vậy tối nay chúng ta phải ăn mừng!”
Cô ấy bị bỏ thuốc rồi!
Tám giờ tối, trong quán bar tấp nập những người đàn ông và phụ nữ quyến rũ nóng bỏng.
Sau khi Diệp Quả đưa Mộ Vi Lan đến, trực tiếp gọi hai ly cocktail Long Island Ice Tea.
MỘ Vị Lan không hay đi đến quán bar, không biết nhiều về loại cocktail này: “Quả Quả, chúng ta đổi địa điểm ăn mừng đi, mình mời cậu đi ăn tôm hùm đất nhé?"
Ánh đèn đầy màu sắc trong quán bar và giọng hát lớn khiển màng nhĩ cô khó chịu.
Diệp Quả thích chơi, hét lên bên tai Mộ Vi Lan: “Lan Lan, mình gọi anh mình tới đây! Lát nữa sẽ giới thiệu cho cậu! Anh ấy cũng học vẽ!”.
 Diệp Quả muốn luôn giới thiệu anh trai mình Diệp Tử Bác cho Mộ Vị Lan, dù sao cải tốt không thể để ra bên ngoài mà. Một người là anh ruột của cô, một người là bạn thân của cô. Nếu hai người có thể đến được với nhau, vậy thì chẳng phải sẽ càng thân thiết hơn?
Diệp Quả đang suy nghĩ vui vẻ, Diệp Tử Bác đã đi đến rồi. Diệp Quả vẫy tay: “Anh! Ở bên này!”
Diệp Tử Bác mặc một chiếc áo phông graffiti màu đen, ăn mặc rất thời thượng, vẻ ngoài đẹp trai ngời ngợi. Vừa bước vào quán bar đã bị mấy cô gái  trẻ đẹp để ý đến rồi.
Diệp Tử Bác nở một nụ cười bước tới, đưa tay ra và ôm lấy Mộ Vi Lan: “Vi Lan, đã lâu không gặp”
“Tử Bác, lâu rồi không gặp”
Diệp Quả đứng bên cạnh ngạc nhiên nhìn, chỉ vào Diệp Tử Bác rồi lại chỉ sang Mộ Vi Lan: “Hai người....hai người đã quen nhau từ trước?!"
 Diệp Tử Bác và Mộ Vi Lan nhìn nhau cười rồi giải thích: “Sao em không nói sớm bạn thân của em là Vi Lan, khi anh đang học tại học viện mỹ thuật ở Paris đã gặp Vi Lan rồi, bọn anh là bạn cùng trường"  MỘ Vị Lan gật đầu: “Đúng vậy, cảm ơn anh trai cậu đã chăm sóc mình ở Paris."
Diệp Quả nhìn chằm chằm hai người: “Ồ.. ? Vậy là hai người đã giấu em và ở bên nhau từ trước rồi?"
Mộ Vi Lan đỏ mặt: “Cậu đang nói cái gì vậy, chúng mình là bạn bè!”
Nhưng Diệp Quả không phải là một kẻ ngốc. Sau khi Diệp Tử Bác liếc nhìn cô, cô lập tức nhường chỗ cho họ. Diệp Quả uống một ngụm cocktail lớn và giả vờ đau bụng: “Vị Lan, hình như mình uống quá lạnh rồi, hơi đau bụng một chút. Cậu nói chuyện với anh mình trước đi, mình đi vệ sinh đã!"
“Có cần mình đi cùng cậu không? Cậu có nặng lắm không?" Diệp vừa nói không sao vừa rời đi thật nhanh.
“Đừng để ý đến nó, không chừng nó đã để ý đến anh chàng nào trên sàn nhảy rồi.” Diệp Tử Bác nhìn Mộ Vi Lan, sự hoài nghi trong mắt anh trở nên nghiêm túc: “Vi Lan, em thật là quá tệ, về nước cũng không nói cho anh biết!"
Mộ Vi Lan xoa cổ rồi xin lỗi: “Em mới về nước, thực sự quá bận. Vốn dĩ định liên lạc với anh, nhưng mà..."
 "Được rồi, anh không trách em, nhưng mà nếu đã trở về rồi, sau này gặp chuyện không thể giải quyết được, anh hy vọng em có thể gọi điện cho anh trước tiên”
Mộ Vị Lan cong môi và nói với Diệp Tử Bác: “Tuần lệnh, cậu Diệp!”
Gặp Diệp Tử Bác hoàn toàn là sự tình cờ. Diệp Tử Bác bản tính tự do ngô ngược, đua xe với đảm xã hội đen trên đường Paris, suýt khiển Mộ Vị Lan bị thương. Sau đó hai người được đưa đến đồn cảnh sát để ghi chép. Sau khi kết án, không ngờ Diệp Tử Bác cùng trường với cô, còn là đàn anh của cô. Hai người không thể không biết nhau, lại đều là người Bắc Thành, thời gian lâu dần cũng trở thành bạn tốt. Diệp Tử Bác là một người đàn ông tốt, ba năm ở Paris,  cũng nhờ có sự chăm sóc của anh mà giải quyết được rất nhiều phiền phức cho cô.
Cách đó không không xa, một ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng này. “Mộ Vi Lan?”
Thẩm Uyển Yêu đến quán bar với mấy người bạn để tổ chức đêm độc thân cuối cùng, nhưng không ngờ lại gặp Mộ Vi Lan ở đây.
“Các cô chơi trước đi, tối nay tôi trả tiền. Hình như tôi gặp người quen, tôi đi chào hỏi trước đã!”.
 Thẩm Uyển Yêu bỏ lại mấy người bạn đó, đi về phía quầy bar. Thật không ngờ, cô ta lại bắt gặp Mộ Vi Lan hẹn hò với người đàn ông khác trong quán bar.
Ha, vốn tưởng rằng Mộ Vị Lan đã ở bên cạnh Phó Hàn Tranh, sau này không dễ động đến. Nhưng không ngờ nhanh như vậy cô ta đã nắm được điểm yêu của Mộ Vi Lan.
Thẩm Uyển Yêu lấy điện thoại ra, nhanh chóng chụp một vài bức ảnh.
Khi tìm thấy số điện của Phó Hàn Tranh trong danh bạ, cô ta lại do dự một chút.
Chỉ gửi mấy bức ảnh đơn giản này, cho dù Phó Hàn Tranh có nghi ngờ, MỘ Vị Lan chỉ cần nói mấy câu là có thể bỏ qua. Không hề có giá trị gì cả.
Chẳng phải Mộ Vị Lan nói mình là vợ của Phó Hàn Tranh sao? Nếu cô bị  chụp ảnh lên giường với người đàn ông khác, liệu Phó Hàn Tranh có cần có không?
 Với tính cách độc đoán của Phó Hàn Tranh, không chừng sẽ trực tiếp bỏ Mộ Vi Lan!
 Thẩm Uyển Yêu nhìn vào ly cocktail, đôi môi hơi nhếch lên, ánh mắt đầy toan tính.
Người pha chế rượu cho Mộ Vi Lan và Diệp Tử Bác sau khi nhận được tiền của Thâm Uyển Yêu đã thêm chút thuốc kích dục vào ly rượu của hai người.
 Mộ Vi Lan không biết là cô đã uống quá nhiều rượu, hay là trong quán bar quả bí bách nên cơ thể bắt đầu nóng rực.
Cô nuốt nước bọt khó chịu: “Tử Bác, Quả Quả vẫn chưa quay lại, em đến nhà vệ sinh tìm cô ấy đây
⬅ Trước Tiếp ➡