⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Dật trong lòng có vô vàn lửa giận, nề hà lại không thể phát tác, “Bảo bảo như thế nào lại nghĩ như vậy ? Nếu là không thích con, thúc thúc liền sẽ không dẫn con tới.” Lần đầu tiên, hắn có cảm giác hài tử này muốn so với nữ nhân còn khó chiều ngàn vạn lần, ít nhất đối với nữ nhân hắn trực tiếp dùng một chuỗi con số liền có thể một lần giải quyết hết vấn đề. Nhưng là đứa nhỏ này, có khả năng mà hắn nói sai một câu đều sẽ ảnh hưởng sự trưởng thành của bé.
“Vì cái gì mà muốn tới nơi này ?” Lâm Dật nhịn không được tò mò, bé bất quá chỉ là một đứa trẻ sáu đến bảy tuổi , dạo chợ bán thức ăn thế nhưng mà gọi là lạc thú? Dung nhan soái khí của Lâm Dật hiện lên một tia nghi hoặc cùng mờ mịt. Cặp mắt thâm trầm kia lại mang theo mười phần ma lực, bọn họ hai người đã là trở thành tiêu điểm của mọi người, thế nhưng mà Điền Bảo Bảo lại còn hồn nhiên không biết mà tiếp tục.
“ Con còn phải làm đồ ăn để chờ mẹ trở về ăn.”
Lâm Dật lại lần nữa xuất hiện hắc tuyến. Đứa bé nhỏ như vậy, liền phải học nấu cơm?
“Thúc thúc người đừng có hiểu lầm. Đây đều là khả năng cho phép, mẹ nói, nữ hài muốn phú dưỡng, nam hài muốn nghèo dưỡng. Mẹ muốn từ rèn luyện con trở thành nam nhân tốt thế kỷ 21 .”
Lâm Dật lại một lần nữa lĩnh giáo, mụ mụ cái dạng gì lại có thể giáo dục một đứa trẻ sáu bảy tuổi như vậy. Này không khác ngược đãi trẻ em.
“Đúng rồi, bảo bảo, cha con đâu?” Tựa hồ chỉ nghe bé nói đến mẹ.
Điền Bảo Bảo dùng chân, chần chừ trong chốc lát, mới lắc lắc đầu, “Bảo bảo không có daddy.” Luôn luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện là bé lúc này đang nói chuyện lại không có quay đầu lại. Ai cũng không biết, kỳ thật bé để ý chính mình không có daddy. Chỉ là bé sợ mẹ khổ sở, tuyệt đối không thể ở trước mặt mẹ biểu hiện ra ngoài.
Thế nhưng là như thế này! Lâm Dật tự giác có khả năng xúc phạm tới bé, trong lòng suy sụp sinh ra một loại áy náy cảm thán mà nói, “Thực xin lỗi bảo bảo, thúc thúc không phải cố ý.” Giờ khắc này, hắn bỗng nhiên minh bạch nhận ra thiên tài lại trưởng thành sớm như vậy. Không có cha yêu thương, bé có thể như thế mà khỏe mạnh trưởng thành, mẹ của bé cũng nên là nữ tử ghê gớm đi.
“Không có quan hệ, không trách thúc thúc.” Điền Bảo Bảo rầu rĩ không vui cũng bất quá giằng co vài giây, nháy mắt bé liền lại khôi phục đến bộ dạng đứa trẻ vô tư kia.
“Mẹ thích nhất ăn sườn heo chua ngọt, lại đi mua tiếp xương sườn chúng ta liền trở về đi.” Điền Bảo Bảo tròn tròn đôi mắt lượng đồng đồng, như là đá quý giá trị liên thành . Tuy là Lâm Dật thời gian chặt chẽ, cũng vô pháp không thể cự tuyệt yêu cầu cuối cùng của bé. Vô ý thức , hắn tựa hồ đối với đứa nhỏ này yêu thích không thôi.
“Ai nha, này thật là một nam nhân tốt, mang theo con trai đi mua đồ ăn.”
“Đúng vậy, vừa thấy người nam nhân này chính là có thân phận có địa vị, thế nhưng nguyện ý tự mình đi chợ bán thức ăn này?”
“Người nam nhân này hảo soái a, con của hắn cùng hắn giống như vậy, quả thực một cái khuôn mẫu mà khắc ra .”
………………
Thử nghĩ, một cái nam tử dáng người khí tràng mà cân xứng , một thân quý báu mặc bộ tây trang hoàn mỹ bó sát, ngũ quan tinh xảo anh tuấn đến líu lưỡi. khuyên tai kim cương trên tai tỏa sáng, càng làm cho hắn thêm nhiều một phần lóng lánh, làm người khác choáng váng……
Mà con trai hắn một bên, đôi lông mày nồng đậm nổi lên nhu nhu gợn sóng, cong cong, tựa như bầu trời đêm .Làn da màu trắng nộn nộn, giống như kem ly và khuôn mặt giống nhau, làm người khác nhịn không được muốn đi lên hôn một cái, khóe miệng hơi hơi gợi lên, vẫn luôn mang theo ý cười, có vẻ như vậy hoạt bát đáng yêu……
Giống như ra yêu dân một lớn một nhỏ hai người cùng xuất hiện, có thể nào không chọc người chú ý, có thể nào làm cho người kinh ngạc cảm thán!
“Thúc thúc, bọn họ nói hai chúng ta lớn lên giống nhau, chúng ta giống sao?” Điền Bảo Bảo ngửa đầu, cẩn thận mà đánh giá gương mặt nam nhân phía sau .
Lâm Dật cúi người nhìn nhìn tiểu gia hỏa, vươn ra một bàn tay , nhéo nhéo gương mặt bé, “Nếu là có nhi tử giống như vậy , thúc thúc nhưng thật ra không ngại.”
“Nói không chừng con chính là nhi tử của người!” Điền Bảo Bảo xoa xoa mặt bị hắn niết , dẩu miệng nói.
“Mẹ con tên gọi là gì a?”
“Điền kỳ kỳ ——”
“Ngượng ngùng, thúc thúc tưởng chúng ta thật không có duyên phận làm phụ tử , tên mẹ con thúc thúc chưa bao giờ nghe nói qua.”
“Kỳ thật…… Thúc thúc, con trộm nói cho người, mẹ con là thời điểm mộng du nhặt con về . Cho nên, chúng ta vẫn là có khả năng là phụ tử……” Điền Bảo Bảo rải khai tứ chi vui sướng đi về phía trước chạy vội,bộ dáng kia nghiêng ngả lảo đảo , khơi dậy ôn nhu từ đáy lòng chỗ sâu nhất của Lâm Dật, nếu là hắn thực sự có một nhi tử như vậy……
 
004 bạn học là nữ
“Mẹ, mẹ đã về rồi, phỏng vấn thế nào rồi ạ ?” Vừa nghe đến âm thanh mở cửa, điền bảo bảo liền biết điền kỳ kỳ đã về , liền gấp không chờ nổi mà chạy ra truy vấn kết quả, tự nhiên ipad của hắn trước sau không rời tay.
Một lòng tận dụng cơ hội , chuyện này hắn sớm đã đạt tới cảnh giới thượng thừa.
Điền kỳ kỳ vỗ vỗ khuôn mặt phấn nộn của điền bảo bảo , chậm rãi nói “Mẹ cũng không rõ ràng lắm, còn phải chờ thông báo nữa. Bất quá xem thái độ của bọn họ, mẹ con cũng không có nhiều khả năng lắm , chỉ hy vọng thôi.”
Điền kỳ kỳ có chút ủ rũ mà lôi kéo khuôn mặt của điền bảo bảo có hai ba phần tương tự khuôn mặt của mình , không hứng thú mà nói.
“Mẹ không sao cả. Liền tính lần này không được, còn có lần sau. Mẹ đem con nuôi lớn đến như vậy đã thực không dễ dàng gì , nên bây giờ là lúc con hiếu kính mẹ.” Dù sao cũng không trông cậy vào mẹ có thể nuôi sống con, điền bảo bảo trong lòng nghĩ.
Cặp mắt giảo hoạt giống như tiểu hồ ly kia khẽ chuyển động, hắn đem sự hiếu thuận biểu hiện tới cực hạn rồi.
“ Tiểu Bảo bối , tuy rằng con có khả năng như vậy mẹ thực vui mừng, nhưng là…… Nhưng là con như vậy, thực đả kích lòng tự trọng của mẹ .” Điền kỳ kỳ rầu rĩ không vui mà nằm xoài ở trên sô pha, có con trai xuất sắc xuất sắc như vậy làm cho cô hoài nghi là ông trời không cẩn thận đem toàn bộ những ưu điểm mà mình có truyền hết lại cho con trai mình, từ trong xương cốt cô không muốn thừa nhận gien của người đàn ông kia thực tốt .
Bất quá cô luôn có chút cảm giác thất bại.
“Mẹ là mẹ của con , mẹ thật vất vả mới có thể sinh ra một đứa con trai thiên tài như vậy , mẹ nên cảm thấy tự hào a.” Điền bảo bảo nói xong thì ipad vang lên âm thanh chiến thắng , cậu lại một lần nữa thay đổi thành tích chiến thắng.
Đối điền với Kỳ Kỳ , Điền bảo bảo nắm rõ trong lòng bàn tay , cậu vẫn là dùng đồ ăn ngon để bắt được tâm của mẹ cậu, làm mẹ đem cảm xúc chán nản trong cuộc phỏng quên đến không còn một mảnh.
“Mẹ, nếu không chúng ta ở lại Trung Quốc đi.” Dưới sự xúi giục của Giang Tố , Điền Bảo Bảo sau mấy ngày học tập dưới bầu không khí của Trung Quốc , liền làm quyết định này.
“Vì cái gì?” Điền kỳ kỳ nhận thấy tố chất giáo dục của Trung Quốc đều là giả tạo , nếu giáo dục tốt thì cô đâu bị nhiều năm hãm hại như vậy, mẹ của cô cũng đâu bị người ta bêu xấu , thật vất vả mới cho cô xong đại học. Cô không muốn Điền bảo bảo sẽ bị nhiễm tật xấu .
“Kỳ kỳ, cậu cũng không biết con trai bảo bối của cậu ở trường học khiến cho bao nhiêu người oanh động đâu .” lôi Tố vẫn luôn đi đến trường học đón Điền Bảo Bảo sau khi tan học , nhưng tâm trạng phấn khởi kia lại không có dừng lại.
Từ nhỏ cô đã tự xưng là học sinh xuất sắc, và cũng được giáo viên đặc biệt chiếu cố rất nhiều , nhưng là hôm nay nhìn đến Điền bảo bảo được các giáo viên tranh nhau đoạt lấy, cô mới lãnh hội được cái gì gọi là sức hút của thiên tài.
Điền kỳ kỳ bất quá là thông qua một người bạn làm giáo viên cho điền bảo bảo đi trường học nghe thử mấy giờ học, nhưng mà hôm nay đi đón bé tan học, Giang Tố mới biết được điền bảo bảo đã biểu hiện xuất sắc ở trong trường học.
Cô tiến văn phòng chuẩn bị cảm ơn một chút người bạn giáo viên kia , lại không nghĩ rằng các chủ nhiệm lớp, thậm chí các chủ nhiệm lớp cao đều yêu cầu đem điền bảo bảo tới lớp của chính mình học.
Bất quá Điền bảo bảo chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi, dựa theo lứa tuổi đi học , bé nhiều nhất cũng chỉ học lớp 1 tiểu học , hôm nay lại có chủ nhiệm lớp 6 nói cho cô biết Điền bảo bảo có thể trực tiếp nhảy lớp.
⬅ Trước Tiếp ➡