Tô Nhan Hề dừng lại một chút, cả người đứng khựng lại, tay vịn bên hàng rào.
Lục An An thấy cô dừng chân, nghi hoặc nhìn về phía cô:
- Sao vậy?
- Mình.....
Mình sợ... Tô Nhan Hề người chưa bao giờ nói dối, sẽ diễn một vở kịch đã được sắp đặt trước, cô sợ rằng cô không thể diễn vở kịch này.
Ban đầu muốn nói nỗi sợ hãi trong lòng mình, nhưng thấy ánh mắt lo lắng của Lục An An, cô liền không thể nói bất cứ điều gì.
Nhẹ nhàng uốn cong đôi môi và cười ngượng ngạo.
- Không sao đâu. Mình chỉ bị đau chân, An An, Mình có thể không đi giày cao gót không?
Lục An An lập tức nói,
- Đương nhiên không thể được!
Không chịu được lại đưa tay ra chỉ nhẹ vào đầu của Tô Nhan Hề:
Cậu có phải là con gái không? Ngay cả giày cao gót cũng không biết đi, cậu không thấy người chị gái kiêu ngạo của cậu, chị ấy nổi tiếng là nữ hoàng đi cao gót, kể từ khi cậu muốn mạo danh chị gái của mình, cậu không thể đi bất kỳ các loại giày như giày bệt, giày thể thao như trước đây, mà khơi dậy sự nghi ngờ, biết không?
Tô Nhan Hề nhanh chóng nói to để ngăn lời của bạn:
Thận trọng có người nghe lén.
Cô không hy vọng, ngày đầu đã bị phát hiện.
- À, đúng rồi!
Lục an An liền bịt miệng, nhìn xung quanh, may không có ai.
- Mọi người dường như đều đi đến lễ đường rồi, chúng ta cũng đi thôi, đúng rồi, lúc mình đến đây, mình thấy….. Bố của cậu đang chờ cậu.
Bố, nụ cười của Tô Nhan Hề bỗng nhiên dừng lại.
Lục An An là cậu thân của Tô Nhan Hề biết tất cả bí mật của cô ấy, đương nhiên biết tất cả mối quan hệ giữa cô và Hạ gia.
Bỗng nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của cô ấy, cô vì cô ấy mà đau lòng và tiếc cho cô ấy.
- Được rồi, hôm nay cậu là một cô dâu, cho dù đó là sự thật hay là giả, cậu phải là một cô dâu xinh đẹp.