Lục Đình rút tay ra nói: “Anh có bạn nhảy rồi.” Trần Đình Đình không còn mặt mũi ngượng ngùng quay lại chỗ ngồi.
Lục Đình nhìn Ngôn Tiểu Nặc ngồi trong góc, khuôn mặt bị ánh sáng phản chiếu gần như trong suốt, hơi cúi đầu.
Ngôn Tiểu Nặc không để ý, cô bây giờ là người đã ký tên bản thân, chả còn chút tự do, liên hoan hữu nghị? Cứ cho là cô muốn đi xem thử thì Mặc Tây Quyết cũng không đồng ý.
Nghĩ đến cái tên dày vò mình đến nửa đêm kia, cô lại càng thấy bản thân
chả còn tý tự tôn nào.
Hết tiết đã là trưa rồi, Ngôn Tiểu Nặc thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về biệt thự Hằng An.
“Ngôn Uyển Cừ” Ngôn Tiểu Nặc thấy có người gọi mình liền quay đầu lại, là Lục Đình. “Học trưởng Lục có việc gì sao?” Ngôn Tiểu Nặc hờ hững hỏi.
Lục Đình mỉm cười, nhỏ giọng hỏi: “Buổi liên hoan tối mai em có tham gia không?"
Ngôn Tiểu Nặc ngây ra một lúc, sau đó trả lời: “Đến lúc đó rồi tính, không chắc đã đi.”
“Nếu như em đi, thì nhớ nói trước với anh một câu, anh có thể làm bạn nhảy của em" Lục Đình mỉm cười ấm áp.
Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc: “Không phải anh có bạn nhảy rồi sao?" “Vì vậy anh đến mời em, em sẽ đi chứ?" Lục Đình nói một cách nhỏ nhẹ. Ngôn Tiểu Nặc ngây ra, Lục Đình mời cô làm bạn nhảy? Không biết tại sao trong đầu có hiện lên khuôn mặt anh tuấn của Mặc Tây Quyết.
Cô rùng mình một cái, nếu như Mặc Tây Quyết biết cô đồng ý làm bạn nhảy của Lục Đình thì chắc sẽ chết rất khó coi?
Ngôn Tiểu Nặc lắc đầu: “Người muốn làm bạn nhảy của học trưởng Lục chắc nhiều lắm, em không tham gia đầu” Nói xong cô không để ý Lục Đình có đồng ý hay không liền rời đi.
Chiếc Lamborghini dừng trước cổng trường đang từ từ mở cửa sổ, Ngôn Tiểu Nặc liền nhìn thấy Mặc Tây Quyết.
“Lên xe.” Mặc Tây Quyết thấy cô đến, môi mỏng khẽ cong lên. Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc, sao hắn lại đến đây? Cô mở cửa lên xe không do dự.
Mặc Tây Quyết đồng ý c
Mặc Tây Quyết ôm cô ngồi lên đùi mình, vừa nghịch đầu ngón tay cô vừa hỏi: “Hôm đầu tiên đi học, cảm giác thế nào?
“Khá vui.” Ngôn Tiểu Nặc mỉm cười trả lời.
"Tôi nghe nói tối mai trường em có tổ chức liên hoan ở khách sạn Giang Thành, em có đi không? Mặc Tây Quyết sờ khuôn mặt nhỏ của cô rồi hỏi.
Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc: “Tôi có thể tham gia?”
Mặc Tây Quyết nhìn thẳng vào mắt cô, ý cười lóe lên: “Đương nhiên có thể rồi"
Ngôn Tiểu Nặc có chút không tin, hắn còn chủ động nhắc đến, còn nói cô có thể tham gia buổi liên hoan hữu nghị đó, cô thấy mình vẫn chưa kịp phản ứng.
Chờ đến khi cô phản ứng kịp thì đã bị Mặc Tây Quyết hôn rồi. Kết thúc nụ hôn dài, Mặc Tây Quyết hỏi cô: “Em có vui không?"
Ánh mắt hắn như được phủ một tầng ánh sáng, sâu dưới đáy mắt chứa ý cười, Ngôn Tiểu Nặc thấy tim mình như lỡ một nhịp.
Khuôn mặt cô vô thức tươi cười: “Vui” Đôi má trắng nõn của cô còn hơi ửng hồng, khuôn mặt tươi cười làm lay động lòng người, ánh mắt Mặc Tây Quyết lại càng sáng hơn, Ngôn Tiểu Nặc chỉ cảm thấy hồn phách như sắp bị ánh mắt hắn dẫn đi.
Ngay sau đó, môi mỏng của hắn đã dán lên, miệng cô lưu lại toàn mùi hormone của hắn, ý thức dần dần bị cuốn theo.
"Anh muốn em, bây giờ.” Giọng Mặc Tây Quyết quyến rũ mà trầm thấp, hắn bế cô từ trong xe ra, đi thẳng vào biệt thự, đóng cửa lại.
Ngôn Tiểu Nặc bị hắn hôn đến tận lúc bị thân hình hắn đè xuống. Khi cô tỉnh lại chân tay Mặc Tây Quyết quản lấy cô làm cô không cử động được, chỉ nghe thấy âm thanh thỏa mãn của hắn: “Ăn cơm thôi”.
“Ừm, em đi nấu cơm” Ngôn Tiểu Nặc nhỏ giọng trả lời, không nghĩ đến sự điên cuồng lúc nãy mà muốn dậy nấu cơm.
Mặc Tây Quyết buông cô ra, nhìn thấy cái váy bị hắt làm nát dưới đất, nói nhỏ: “Tôi bảo Duy Đức mang một loạt quần áo mới đến.” Ngôn Tiểu Nặc nghĩ đến mấy tram bộ quần áo hàng hiệu trong tủ quần áo, cô còn chưa thèm xem, liền vội vàng nói: “Trong tủ còn nhiều quần áo lắm”
"Phỉ lời thể làm gì, tôi nói cho em là cho em" Mặc Tây Quyết dung ngón tay
đỡ lấy đầu, ngữ khí bá đạo: “Nhanh đi nấu cơm đi, tôi chờ ăn cơm”
Đúng là đốt tiền, Ngôn Tiểu Nặc lười quản với hắn, trả lời: “Em đi nấu đây” Sau đó lấy một bộ váy ngủ mới mặc vào, đi vào bếp. Tâm tình cô không tệ, vì thế nấu cơm cũng dụng tâm hơn, ba món một canh, còn có cả đồ ngọt.
Lúc Mặc Tây Quyết đi ra, nhìn thấy các món đơn giản trên bàn, tâm trạng rất vui, ngồi xuống cầm đũa bắt đầu ăn.
Ngôn Tiểu Nặc thong thả bê bát cơm ăn, đột nhiên Mặc Tây Quyết gắp cho cô một miếng sườn: “Ngon lắm, em ăn đi.”
Hẳn lại còn gắp đồ ăn cho mình, Ngôn Tiểu Nặc thấy mình có thể thử đi mua vé SỐ xem sao, sau đó gặp sườn ăn.
Lại nghe thấy tiếng Mặc Tây Quyết nói: “Sau này em làm riêng cho tôi ăn, tôi bây giờ chỉ ăn được đồ em nấu.”
Bỗng nhiên Ngôn Tiểu Nặc thấy miếng sườn trong miệng rất khó nuốt, cô nhăn mày: “Tài nấu ăn của em bình thường thôi, sao bằng mấy đầu bếp ở lâu đài của anh.”
Đó toàn là những đầu bếp có tiếng trên thế giới.
"Đó đều là đảm vô dụng, sao so được với em” Ngữ điệu của Mặc Tây Quyết nói như thể đó là điều đương nhiên.
Ngôn Tiểu Nặc chỉ thấy tê tê da đầu: “Nhưng em phải đi học.” “Thế em có ăn cơm không?” Mặc Tây Quyết lạnh lùng hỏi lại. “Có chứ? Ngôn Tiểu Nặc trả lời.
“Thể không phải là xong rồi sao, lúc em ăn cơm thì chắc chắn tôi sẽ ăn. cùng" Mặc Tây Quyết nói một cách không vui.
Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc, đây là logic gì thế? "Nhỡ may có lúc em không có ở đó thì sao?" Ngôn Tiếu Nặc hỏi.
Đôi mắt dài hẹp của Mặc Tây Quyết nhìn cô: “Em lúc nào không có ở đây?" Cô là người phụ nữ của hắn, sao cô lại không ở đây?