Loại lời nói “muốn ngủ với cô", anh càng không phủ nhận.
Mọi người đều là người trưởng thành.
Muôn ngủ với cô, hoặc là làm thế nào ngủ với cô, dùng phương thức gì ngủ với cô, ngủ với cô ở đâu... Loại chuyện này, anh đã sớm tưởng tượng trong đầu không dưới trăm lần. Cho nên có gì mà không dám nhận?
Cho đến bây giờ anh không phải là chính nhân quân tử. Nếu là chính nhân quân từ, đã không đánh chú ý với vợ sắp cưới của cháu mình.
Mà hiện giờ, chú ý này... Anh quyết định rồi!
Trực tiếp, bả đạo, không cho xía vào, khiến Kiều Quốc Thiên lập tức thất thần. Trong mắt Kiều Phong Khang là nghiêm túc, không che giấu chút nào, không giống nói đùa.
Vẫn không kịp nói gì, Kiều Phong Khang đã ôm Du Ánh Tuyết nhanh chóng rời đi.
Kiều Quốc Thiên nhìn bóng dáng kia, trong mắt tràn ngập sương mù. Rốt cuộc là Kiều Phong Khang chỉ muốn chơi đùa với cô nhóc kia, hay là... Thực sự động lòng với cô rồi?
Kiều Phong Khang ôm Du Ánh Tuyết ra khỏi biệt thự của Kiều Quốc Thiên, đi nhanh về phía biệt thự của mình.
Gió lạnh thổi qua, Du Ánh Tuyết thoáng tỉnh táo hơn.
Mí mắt rất nặng, nhưng cô vẫn cố gắng mở mắt ra.
Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn, lập tức phát hiện người ôm mình là Kiều Phong Khang.
Gương mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn lại, cô chỉ nghĩ là mình nằm mơ. Nhưng mà sao trong mơ lại thấy tên quỷ đáng ghét này?
Cô hừ một tiếng, hai tay nắm thành quyền, đấm anh: “Quỷ đáng ghét, anh nhanh cút đi. Tôi không muốn thấy anh."
Trên người cô không có một chút sức lực, quả đấm đánh vào ngực anh, không giống phản kháng, càng giống như làm nũng.
"Hiện giờ tâm trạng của tôi không được tốt, Du Ánh Tuyết, tốt nhất là cô đừng chọc tôi!"
Anh lạnh lùng cảnh cáo.
Anh thậm chí, không thèm nhìn cô.
Ánh mắt chỉ nhìn thẳng về phía trước, vững bước đi về trước.
"Tôi mới là người có tâm trạng không tốt, bình thường phải gặp anh, đã khiến tôi rất buồn bực, vì sao ngay cả trong mơ anh cũng không tha cho tôi? Kiều Phong Khang, anh có biết, anh khiến người ta rất ghét hay không... Tôi ghét anh, đặc biệt ghét anh."
Du Ánh Tuyết nửa tỉnh nửa mê lầm bầm, giống như nhớ tới ấm ức trong hai ngày nay, cô thương tâm khóc lên.
Kiều Phong Khang dừng bước, cúi đầu nhìn gương mặt sầu khổ kia, trong lòng trào ra tư vị chua xót.
“Em... Thật sự chán ghét tôi như vậy sao?"
“Chán ghét! Vô cùng chán ghét! Anh buông ra, tôi không cần anh ôm..." Du Ánh Tuyết nói xong, cơ thể mềm nhũn cố gắng giãy dụa hai
lần.
Kiều Phong Khang cau mày, không buông tay, trái lại ôm cô càng chặt hơn.
Hoàng hôn dần bao phủ xuống, dưới ánh hoàng hôn, gương mặt anh hỏi cô đơn.
Du Ánh Tuyết tức giận một ngày, trong lòng đã tràn ngập lửa giận. Hiện giờ bị ôm anh như vậy, trong lòng càng khó chịu hơn.
Cô hừ một tiếng, xoay đầu đi, dán sát vào ngực anh cắn một cái.
Cần không nghệ
Cử như vậy, nhìn anh không buông mình ra!
Nhưng mà..
Cần một lúc lâu xong, anh vẫn không kêu một tiếng
Cô chỉ cảm thấy cơ thể nam tính cao lớn của Kiều Phong Khang càng căng cứng hơn, giống như tăng đá,
Chẳng lẽ, người này không biết đau sao?
Cô nghỉ ngơ ngẩng đầu, không ngờ lại nhìn thẳng vào đôi mắt của người đàn ông.
Dưới ảnh hoàng hôn, đôi mắt anh càng đen bóng, giống như biển rộng mênh mông, sâu không thấy đáy.
Anh cử củi đầu nhìn chằm chằm cô như vậy, đôi mắt dày đặc như một tầng lưới, khiến Du Ảnh Tuyết đột nhiên cảm thấy thờ rất khó khăn, chỉ cảm thấy mình sắp ngã vào trong chiếc lưới này.
Cô muốn tránh đi, nhưng cô lại không thể cử động được.
“Cô vừa mới cắn chỗ nào đấy?" Bỗng nhiên anh mở miệng, hơi thờ trầm trọng. Giọng nói cũng hơi thay đổi dưới ánh trời chiều,
Du Ánh Tuyết sửng sốt.
Cô liếc mắt nhìn nơi mới bị mình cắn.
Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn, cô lập tức mặt đỏ tại hồng, gương mặt nhỏ nhắn giống như bị lửa thiêu, vừa đỏ vừa nóng.
Cơn buồn ngủ lập tức mất đi hơn nữa.