⬅ Trước Tiếp ➡
Rất nhanh, Du Ánh Tuyết tắm rửa xong đi ra.
Mặc trên người áo ngủ của Kiều Quốc Thiên. Áo ngủ rất rộng, rất dài, khiến cô nhìn càng xinh xắn hơn. Vốn cột tóc đuôi ngựa, hiện giờ lại xõa ra, khô một nửa buông trên vai, đen bóng giống như thác nước.
Mới tắm xong, cô nhìn có vẻ trắng trong thuần khiết mà lại tươi mát, tinh thuần động lòng người.
Kiều Quốc Thiên ngồi trên ghế sofa, nhìn thấy Du Ánh Tuyết thì đôi mắt sáng lên. Rất lâu, tầm mắt không thể dời khỏi người cô.
Du Ánh Tuyết phát hiện ra dị thường, nâng mắt, khi nhìn thẳng vào mắt anh ta thì cô hơi giật mình. Nhưng Kiều Quốc Thiên nhanh hơn một bước thu liễm lại tâm tình.
Đứng dậy, anh ta đưa sữa cho cô: “Nhân lúc còn nóng uống đi. Chủ đã bảo phòng bếp chuẩn bị ít thức ăn, cho dù không đói bụng cũng phải ăn một xíu. Cháu đang ở độ tuổi phát triển mà"
Giọng điệu của anh ta giống như bậc cha chú dặn dò con cháu
khiến cô nhóc này nhanh chóng mất đi cảnh giác.
"Cảm ơn chú tư." Du Ánh Tuyết không nghĩ nhiều, uống cốc sữa.
Ngửi mùi thơm, cô thật sự đói bụng rồi. Từ tối hôm qua đến bây giờ, cô chưa ăn một hạt cơm nào vào bụng. Cho dù không có khẩu vị, hiện giờ đồ ăn ngon ở trước mặt, cũng không chịu nổi rồi.
Cho dù cảm thấy quấy rầy, nhưng cô vẫn nghe lời ngồi xuống.
Ăn một lát, Du Ánh Tuyết chỉ cảm thấy cả người dân mệt mỏi, không ngừng ngáp.
Tối hôm qua chưa ngủ, tinh thần vốn không tốt, nhưng cô không nghĩ tới cơn buồn ngủ tới nhanh như vậy.
“Chủ đã bảo người làm dọn dẹp phòng dưới lầu. Chú thấy cháu mệt như vậy, đừng cố gắng nữa, đi ngủ một lát đi" Kiều Quốc Thiên có mục đích khuyến cô.
Du Ánh Tuyết vốn cố gắng chống đỡ một lát, nhưng mà xoay người, chỉ cảm thấy mệt tới mức không đi nổi.
Cuối cùng ngay cả chính cô cũng không biết nằm xuống thế nào. Chỉ biết hỏi dính vào gối, cô lập tức ngủ say.
Say tới mức không có cảm giác.
Du Ánh Tuyết an tĩnh nằm trên giường ngủ rất say, hô hấp an tường mà bình yên.
Kiều Quốc Thiên ngồi ở mép giường, nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn đó, đôi mắt càng sâu thẳm.
Chẳng trách Kiều Phong Khang lạnh lùng cách xa người ta vạn dặm, vậy mà phá lệ nuôi cô nhóc này ở nhà.
Cô thật đẹp, đẹp tới mức cứ nhìn như vậy, sẽ cảm thấy thế gian yên bình, không có một chút hỗn loạn.
Khó kìm nén nổi, Kiều Quốc Thiên vươn tay sờ mặt Du Ánh Tuyết.
Hơi thở dần trở nên trầm trọng rồi.
“Quả nhiên là yêu tinh nhỏ bé biết trêu chọc người khác." Anh ta
khàn giọng nói.
Du Ánh Tuyết ngủ rất say, hoàn toàn không biết lúc này có người đang có chủ ý xấu xa với mình.
 
Cô nhóc trưởng thành
Kiều Quốc Thiên miệng đắng lưỡi khô kéo cà vạt của mình, ngón tay cởi từng cúc áo sơ mi: “Dù sao sau này đều phải hầu hạ hai người đàn ông của nhà họ Kiều, trước khi hầu hạ bọn họ, để chú tư chơi đùa cháu trước, cháu cũng không tổn thất gì."
Rất nhanh.
Áo sơ mi bị anh ta sốt ruột cởi ra, ném lên trên mặt đất.
Hai tay anh ta để hai bên người cô, cúi đầu tới gần.
Có lẽ là cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng, hoặc có lẽ là hơi thở của anh ta quá gần, Du Ánh Tuyết nhíu mày, hơi cử động.
Kiều Quốc Thiên đè chặt tay cô, kéo cao lên đỉnh đầu, nhỏ giọng nói: “Đừng sợ. Cô gái ngoan, chú tư đối với phụ nữ vô cùng dịu dàng, sẽ không làm đau cháu đâu.”
Du Ánh Tuyết chỉ thở nhẹ đáp lại anh ta.
Tay Kiều Quốc Thiên không an phận trượt từ mắt cô, trượt tới cái mũi xinh xắn, lại đến đôi môi đỏ.
Xuống chút nữa là phần cổ ưu nhã xinh đẹp, xương quai xanh...
Dưới lòng bàn tay, cô gái yếu ớt giống như đóa hoa mềm mại, giống như xúc tu sắp phá ra.
Trong lòng Kiều Quốc Thiên không khỏi sinh ra thương tiếc.
Anh ta chậm rãi nhắm hai mắt, tham luyến ngửi mùi hương trên người cô. Môi, sắp chạm vào cô.
“Anh Kiều"
Đúng lúc này, tiếng kêu vợ lại của người giúp việc Vàng lên bản t1goài của của phong lập tức bị người ta đã mạnh ra,
Kiều Quốc Thiên nhíu mày, ngẩng đầu lên theo bản năng.
⬅ Trước Tiếp ➡