Phùng Linh Nhi đã cố gắng đè thấp giọng nói. Nhưng mà cô ấy rất kích động, cho nên những lời này dù ít dù nhiều đều lọt vào trong tại Kiều Phong Khang.
Đôi mắt Kiều Phong Khang càng âm trầm khiến Du Ánh Tuyết không dám nhìn thẳng.
Muốn chết à!
Trong lòng cô ai oán, quả thực ước gì có thể lập tức bịt kín cái miệng đang không ngừng nói của Phùng Linh Nhi,
“Dẫn cô Phùng đây đi ký tên, bảo lãnh cô Phùng rời đi." Không
lập tức làm khó dễ. Cuối cùng Kiều Phong Khang cũng mở miệng, nhưng nói với Nghiệm Danh Sơn ở bên cạnh, giọng điệu lạnh lùng.
Nghiêm Danh Sơn đáp lại một câu, ra dấu bằng tay với Phùng Linh Nhi. Phùng Linh Nhi liếc mắt ra hiệu với Du Ánh Tuyết, rồi đi theo Nghiêm Danh Sơn rời đi.
Lần này.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Kiều Phong Khang và Du Ánh Tuyết. Du Ánh Tuyết càng khẩn trương hơn.
"Hóa ra ở trong mắt cô, tôi là ác ma." Hai tay anh để ở sau lưng, mở miệng. Trong giọng nói không nghe ra được đang vui hay buồn.
Càng như vậy, càng khiến Du Ánh Tuyết sợ hãi.
“Không phải chú ba, chú... Thực ra là cậu ấy hiểu lầm ý của cháu" Du Ánh Tuyết giải thích, nhưng mà nói năng lộn xộn thực sự
không có sức thuyết phục.
Không biết là Kiều Phong Khang tin hay không tin, đôi mắt càng sâu hơn, chân dài mang tính xâm lược bước ra một bước, tới gần cô: “Du Ánh Tuyết, có phải tôi không hiểu rõ về cô rồi hay không? Trước đây không biết cô còn có thể đánh nhau."
Du Ánh Tuyết đuối lý, cúi đầu: “Trước đây cháu không như vậy, hôm nay... Là ngoài ý muốn."
Ngoài ý muốn sao?
Kiều Phong Khang nhíu mày, tầm mắt dời xuống, lập tức thấy vết thương trên tay cô.
Bị thương không nhẹ.
Từ ngón trỏ tới mu bàn tay, còn kéo ra một đường rách, máu trên tay đã khô lại. Nhưng lọt vào trong tầm mắt anh, vẫn nhìn thấy ghê người như cũ.
Lông mày anh hơi nhíu lại.
Nhớ rõ lần trước, cô bị thương đã hơn một năm trước, ở nhà bước hụt, ngã từ trên cầu thang xuống.
Lúc đấy anh đang đi công tác, tối đó anh bay trở về, giận tím mặt, phát tiết tức giận với rất nhiều người giúp việc, chỉ còn lại người lâu năm sống ở nhà họ Kiều như dì Lý.
Từ sau ngày đó, người giúp việc trong nhà đều biết, cô nhóc này là bảo bối được cậu Kiều nâng niu trong tay. Mỗi người đều thật cần thận, không dám để cô chịu chút thương tổn nào.
Chỉ riêng cô hoàn toàn không phát hiện ra.
Gương mặt Kiều Phong Khang căng lên: “Tay, đưa tay đây!"
Khốn nạn vô song
Du Ánh Tuyết sợ bị anh dạy dỗ, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Chú không cần phải xem đâu. Không sao, chỉ là vết thương nhỏ.”
Kiều Phong Khang không kiên nhẫn nói nửa câu với cô. Anh trừng mắt nhìn cô, trực tiếp nắm lấy tay cô kéo qua.
sức lực không nhẹ, Du Ánh Tuyết đau tới mức nhe răng, lông mày hơi nhíu lại: "Đau."
Kiều Phong Khang hung dữ khiển trách: “Nếu bị thương nhẹ, còn kêu đau cái gì?"
Du Ánh Tuyết sợ tới mức rụt cổ, cắn môi, ngay cả hừ cũng không dám hừ một tiếng. Không biết Kiều Phong Khang đang nghĩ gì, anh nhìn vết thương kia, sắc mặt càng khó coi.
“Sao lại bị vậy?" Anh trầm giọng hỏi.
“Không cần thận."
"Sao không cẩn thận?"
“Là lúc đánh nhau, không cẩn thận."
“Vì sao lại đánh nhau?"
“Lúc cháu và Linh Nhi lên xe lừa, bị người ta trộm ví tiền, cho rằng người nọ là kẻ trộm."
“Lên xe lửa? Muốn đi đâu?" Trong giọng nói của Kiều Phong Khang hàm chứa nguy hiểm.
Vậy mà cô không dám rên một tiếng chạy đi, còn cả buổi tối như vậy! Cô không biết bên ngoài nguy hiểm lắm sao? Hay là vốn không
biết chừng mực?
Du Ánh Tuyết ngây ngốc, trong nháy mắt biết được mình tự đào hộ cho mình, cô ảo não tới mức ước gì có thể tát mình hai cái.
Cắn môi, không nói gì.