⬅ Trước Tiếp ➡
Mắt thấy, Lưu Kỳ Sơn đã cầm ly lên, Bạch Hiểu Nguyệt nhanh chóng lấy ly còn lại phía sau ly mà Lưu Kỳ Sơn đã đưa trước đó cho cô. Ly này dành cho thím Tân Lệ chắc không có thuốc đâu.
Cả ba người cùng nâng cốc lên uống. Lưu Kỳ Sơn uống một ngụm lớn trôi xuống cổ họng, thím Tần Lệ cũng với đi một nửa.
Cô cảm thấy yên tâm không ít cũng ngửa cổ uống một ít. Thím Tân Lệ lên tiếng: “À, tôi có việc cần phải đi trước. Hiểu Nguyệt, con ở lại trò chuyện với giám đốc một chút rồi để giám đốc Lưu đưa con về nhà luôn."
Bạch Hiểu Nguyệt chưa kịp trả lời, Lưu Kỳ Sơn đã lên tiếng trước: “ Không sao, tôi sẽ đưa Nguyệt Nguyệt về nhà đúng giờ."
Thím Tân Lệ nói xong đã rời đi, Lưu Kỳ Sơn đi theo bà ta đến một góc rồi nói: “Bà giới thiệu cho tôi món hàng tốt lắm, đây là chi phiếu trị giá 2 tỷ. Coi như kể từ hôm nay cô ta thuộc về tôi. Bà đi được rồi."
nào mấy ly độc dược. Thế nào trong mấy ly đó cũng có một lybỏ thuốc. Biết là không được uống nhưng không thể không uống, tại sao cô luôn gặp mấy tình huống như thế này chứ. Mắt cô đảo liên hồi rồi nói: “Giám đốc Lưu, chẳng phải có ba ly sao?
Hay là chúng ta cùng nhau uống."
Lưu Kỳ Sơn cười ha ha một cách khả ố: “Được, chiều theo người đẹp. Bà Tần lệ, lấy một ly đi, cùng uống nào."
Mắt thấy, Lưu Kỳ Sơn đã cầm ly lên, Bạch Hiểu Nguyệt nhanh chóng lấy ly còn lại phía sau ly mà Lưu Kỳ Sơn đã đưa trước đó cho cô. Ly này dành cho thím Tân Lệ chắc không có thuốc đâu.
Cả ba người cùng nâng cốc lên uống. Lưu Kỳ Sơn uống một ngụm lớn trôi xuống cổ họng, thím Tần Lệ cũng với đi một nửa.
Cô cảm thấy yên tâm không ít cũng ngửa cổ uống một ít. Thím Tân Lệ lên tiếng: “À, tôi có việc cần phải đi trước. Hiểu Nguyệt, con ở lại trò chuyện với giám đốc một chút rồi để giám đốc Lưu đưa con về nhà luôn."
Bạch Hiểu Nguyệt chưa kịp trả lời, Lưu Kỳ Sơn đã lên tiếng trước: “ Không sao, tôi sẽ đưa Nguyệt Nguyệt về nhà đúng giờ."
Thím Tân Lệ nói xong đã rời đi, Lưu Kỳ Sơn đi theo bà ta đến một góc rồi nói: “Bà giới thiệu cho tôi món hàng tốt lắm, đây là chi phiếu trị giá 2 tỷ. Coi như kể từ hôm nay cô ta thuộc về tôi. Bà đi được rồi."
cô đương nhiên phải làm những chuyện nên làm rồi. Chút nữatôi không cần phải làm gì thì cái miệng nhỏ của cô cũng không ngừng rên rỉ la lớn liền à."
Vừa nói, bàn tay ông ta vuốt ve cổ cô, đầu cúi xuống gần trước ngực cô. Cô liều mạng phản kháng, vùng vẫy nhưng sức lực không đủ, vẫn bị ông ta kéo sang một căn phòng khác.
Lưu Kỳ Sơn kềm chặt Bạch Hiểu Nguyệt vào trong căn phòng, khóa chặt cửa lại rồi đẩy Bạch Hiểu Nguyệt lên giường từ trên cao nhìn xuống. Ông ta nói: “Bảo bối, nằm ở đây đợi ta một chút rồi sẽ để cho bảo bối “muốn" đến dục tiên dục tử. Lưu Kỳ Sơn nói xong còn cười ha hả, sau đó cởi đồ đi vào phòng tắm. Tẩy trần sạch sẽ rồi từ từ nhấm nháp cũng không muộn.
Bạch Hiểu Nguyệt mơ hồ thấy ông ta đã đi đóng cửa phòng tắm, nhân lúc đầu óc vẫn còn chút lí trí, cô khó khăn nhọc nhằn kiềm chế những cảm xúc phức tạp bên trong thân thể không ngừng gào thét của cô, điều khiển cơ thể nghe theo lý trí lết từng bước đến cửa phòng trốn thoát. 
 
Lại được sự cứu giúp của anh
Đúng lúc ấy, Lưu Kỳ Sơn cũng đã tắm xong mở cửa ra thấy Bạch Hiểu Nguyệt đã ở cửa phòng định trốn thoát. Ông ta tức giận hùng hổ đi đến, kéo Bạch Hiểu Nguyệt quay trở lại giường.
Bạch Hiểu Nguyệt không muốn quay trở lại, cô vùng vẫy tránh khỏi bàn tay ma quái ấy, lúc không để ý móng tay dài của cô cào trúng xước một mảng lớn ở cổ ông ta. Lưu Kỳ Sơn bị đau đớn, kiên nhẫn không còn nữa, cơn tức giận nổi lên đùng đùng tát cô một cái thật mạnh.
Bạch Hiểu Nguyệt bị đánh đau cũng không phản kháng nữa. Lưu Kỳ Sơn thuận thế ép chặt Bạch Hiểu Nguyệt vào tường, bàn tay thô thiển vồ tới, cười dâm dê đè lên thân thể lên người Bạch Hiểu Nguyệt. Ông ta bắt đầu kéo áo, xé rách váy cô.
Bạch Hiểu Nguyệt hoảng hốt dùng hết sức lực cuối cùng đẩy mạnh ông ta ra, lấy chân đạp vào người anh em của ông ta.
Lưu Kỳ Sơn bị trúng chỗ hiểm vội buông Bạch Hiểu Nguyệt ra, hai tay ôm lấy hạ bộ tức giận. Bạch Hiểu Nguyệt hoảng loạn nhìn xung quanh thấy có chai rượu liền lấy lên đập vào đầu ông ta. Ông ta hét lên một tiếng, chai bể, rượu văng ra tung tóe lên trên người Giám Đốc Lưu, cô không dám nhìn tiếp lật đật mở cửa chạy ra khỏi phòng.Cô vừa chạy vừa ngoáy đầu lại xem ông ta có đuổi theo.
Không để ý đụng trúng phải da thịt cứng như thép, cô hụt chân liền ngã dài ra trên sàn nhà. Cô sợ hãi, gắng gượng đứng dậy ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt cô không rõ mừng hay vui đó là Vân Thiên Lâm. Chút lý trí còn sót lại cô liền túm lấy áo ở ngực anh cầu xin: “Vân Thiên Lâm, xin anh, giúp tôi với. Tôi bị người ta hãm hại, cầu xin anh."
Vân Thiên Lâm nhìn bộ dáng của Bạch Hiểu Nguyệt không khỏi nhíu mày, tóc tai có chút loạn xa, quần áo nhếch nhác, có chỗ đã bị xé rách không ít, đôi mắt mơ màng. Không phải là bị người ta chơi thuốc đấy chứ. Cô gái này đúng là rắc rối, liền nào gặp cũng bị cô ta đem lại phiền toái.
Đẳng sau, Giám đốc Lưu đã đuổi kịp, đi tới nằm lấy tay Bạch Hiểu Nguyệt ra khỏi người Vân Thiên Lâm quát mắng:
"Tiện tì, trốn thoát còn dám dựa vào người đàn ông khác. Tao sẽ không để yên chuyện này đâu. Tao nhất định nói với Tần Lệ bồi thường phí tổn thất do mày gây ra. Đi về."
Lúc này, thuốc trong người của Bạch Hiểu Nguyệt đã hoàn toàn phát huy tác dụng. Nó không ngừng gào thét bảo cô cần những xúc cảm của cơ thể, cô đã không còn có thể duy trì phản kháng được nữa, để mặt Giám đốc Lưu kéo cô đi.
Vân Thiên Lâm giơ tay ôm chặt Bạch Hiểu Nguyệt trước ngực, đầu cô rúc vào áo anh, anh nói: “Ông tính đưa người củatôi đi đâu."
Giám đốc Lưu tức cười, bộ dáng ngông cuồng: “Thẳng nhãi nào đây, dám tranh giành đàn bà với ông. Mày không biết tao là ai rồi, mau buông ra nếu mày muốn sống, trả nó cho tao."
Vân Thiên Lâm sắc mặt không thay đổi, không nặng không nhẹ một tay giữ chặt Bạch Hiểu Nguyệt, một tay tung nắm đấm, chân dẫm đạp lên Giám Đốc Lưu, đánh ông ta không thương tiếc.
Vụ việc xảy ra không quá nhanh cũng không quá chậm, tin tức Vân Thiên Lâm đánh người trong khách sạn đã truyền tai đến giám đốc khách sạn. Ông ta vừa nghe được tin tức tốc chạy đến hiện trường bắt gặp Giám đốc Lưu đang bất tỉnh nằm trên hành lang, còn Vân Thiên Lâm đang bế một cô gái chuẩn bị rời đi.
Giám đốc khách sạn run sợ chạy thật nhanh đi đến trước mặt Vân Thiên Lâm xin lỗi. Nhân viên khách sạn không biết giám đốc khách sạn đang nói chuyện gì với Vân Thiên Lâm, chỉ thấy ông ta luôn cúi người một góc 90 độ, khiêm nhường chưa từng thấy. Người đối với nhân viên luôn hách dịch như Giám đốc khách sạn mà cũng kính nể, nhũn như con chi chi trước người khác cũng biết người đàn ông đang bế cô gái trên tay có máu mặt thế nào.
Vân Thiên Lâm không để ý đến thái độ của ông ta chỉ lạnhlùng nói: “Ném ông ta ra khỏi khách sạn, đừng để tôi thấy ông ta xuất hiện ở đây thêm một lần nào nữa"
Giám đốc nhìn Lưu Kỳ Sơn, nhân vật cũng có tiếng tăm trong giới thượng lưu, hằng nằm cũng đem không ít lợi nhuận cho khách sạn đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà không khỏi cảm thán ông ta đắc tội gì với Vân Thiên Lâm đến nông nổi này.
Giám đốc liền vâng vâng dạ dạ rồi sai người tống Lưu Kỳ Sơn ra khỏi khách sạn, biến khỏi tầm mắt Vân Thiên Lâm. 
Thân thể quyến rũ
Nhìn người trong ngực mình không ngừng cựa quậy, quản quại, tay không chịu để yên chốc chốc lại đụng chạm cổ anh, chốc chốc lại sờ bờ ngực anh. Bước chân anh không tự chủ bước nhanh hơn, anh dừng lại ở cổng khách sạn chờ xe tới, hít một hơi thật sâu, trấn an bản thân mình.
Không bao lâu sau, xe tới, anh thở phào nhẹ nhõm. Nếu như còn đứng chờ một chút nữa có khi cô ăn tươi nuốt sống tại chỗ. Tay của cô đã bắt đầu lần mò tới thắt lưng anh rồi, nhưng hai tay đều đang bế cô nên không thể cản lại bàn tay nghịch ngợm của cô được.
Anh đặt gọn cô vào trong xe, sửa sang lại quần áo cho cô.
Nhìn cô có chỗ bầm bầm, có chỗ tím tím, trên người không lộ chỗ này cũng lộ chỗ khác. Anh có chút thương tiếc, cởi áo vest ra che người cô lại. Không hiểu sao nhìn cô khó chịu, bản thân anh cũng khó chịu không kém. Anh tựa người vào cửa sổ, nếu như cảm giác cô đang chịu đổi lại trên người anh thì tốt biết mấy.
Đang chìm trong suy nghĩ, không để ý đến hành động càn rỡ của Bạch Hiểu Nguyệt liền bị cô chồm tới, cô tìm kiếm bờ môi anh, đưa lưỡi ra liếp láp đôi môi mỏng mềm mại của anh.Đôi mắt anh thoáng bất ngờ, không phòng bị cứ thế từ vành môi lưỡi cô tiến vào bên trong mà mút, anh cảm nhận được sự cuồng nhiệt của cô, lưỡi cô cuốn lấy lưỡi anh, càn quét bên trong. Đồ đã dâng đến tận miệng, anh cũng không ngại từ chối, anh mút lấy bờ môi cô. Tiếng hôn nhau phát ra có chút xấu hổ.
⬅ Trước Tiếp ➡