⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Hiểu Nguyệt thở phào tò mò, lắc lắc cánh tay anh hỏi:
"Anh còn không mau khai"
Vân Thiên Lâm bắt đầu cảm thấy cô nóng lòng, cũng không vội từ tốn giảng giải, chỉ bảo làm cách nào đơn giản nhất không tốn sức nhất nhưng cũng đủ để làm đối phương tức đến muốn hộc máu.
Bạch Hiểu Nguyệt nghe anh nói mà không ngừng ngưỡng mộ anh, không phải anh là tổng giám đốc của một công ty lớn tại sao lại quá rành mấy chiêu của chị em phụ nữ như vậy. Có điều cô cảm thấy vô cùng ấm áp, điều đó chứng tỏ anh có quan tâm đến cô.
Xe dừng lại trước công ty, Bạch Hiểu Nguyệt vui vẻ tạm biệt anh. Vân Thiên Lâm cũng vẫy tay chào cô hẹn chiều gặp lại.
Đúng lúc đó, Bạch Vân Khê cũng xuất hiện ở trước công ty thì bắt gặp Bạch Hiểu Nguyệt bước xuống từ một chiếc Range Rover. Bạch Vân Khê nheo mắt, Bạch Hiểu Nguyệt chưa có nhắc cho cô biết làm chuyện xấu thì nên giấu kỹ một chút, làm sao lại giữa thanh thiên bạch nhật lại đường đường chính chính cho người ta biết cô được bao nuôi.
Chính thức vào giờ là việc, Bạch Vân Khê cố ý gọi BạchHiểu Nguyệt đến phòng làm việc của mình nhằm gây khó dễ cho cô. Nếu như Bạch Vân Khê không nhân cơ hội này để chỉnh Bạch Hiểu Nguyệt thì Bạch Vân Khê sẽ không còn là Bạch Vân Khê trong truyền kỳ.
Bạch Hiểu Nguyệt biết thế nào Bạch Vân Khê sẽ không đơn thuần vì công việc mà gọi cô đến chỉ dẫn. Cô nhớ tới lời của Vân Thiên Lâm lúc sáng chỉ bảo, liền đi pha một cốc cà phê có bỏ thêm một chút mù tạt. Lúc làm việc này, Bạch Hiểu Nguyệt thầm cầu nguyện: “Bạch Vân Khê, cho cô cay đến chết. Cái này là tự cô chuốc họa vào thân chứ không phải lỗi tại tôi. Nếu cô không đụng tới tôi trước thì tôi cũng chẳng làm gì cô. 
Những mánh khóe ở văn phòng
Khi Bạch Hiểu Nguyệt vào phòng của Bạch Vân Khê, cô đặt cốc cà phê trên bàn cô ta nói: "Cô có việc gọi tôi?
Bạch Vân Khê đang chăm chú đọc tài liệu thấy Bạch Hiểu Nguyệt đứng trước mặt liền nhướn mắt lên, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Đây là công ty, không phải bên ngoài. Cô gọi tôi là gì?"
Bạch Hiểu Nguyệt nằm chặt tay, kiên nhẫn, kiễn nhẫn. Cô không được manh động, phải nhẫn nhịn thì mới làm việc lớn được. Cô hít một hơi dài, lấy tinh thần bị khuất phục nói:
"Trưởng phòng gọi tôi có chuyện gì."
Bạch Vân Khê trong lòng hả dạ, đắc chí đặt tập tài liệu lên trên bàn, đi đến về phía Bạch Hiểu Nguyệt, đi một phòng tròn quanh Bạch Hiểu Nguyệt dò xét: “Tập tài liệu hôm qua tôi đưa cho cô liên quan đến các thông tin cơ bản về công ty, cô đã xem chưa."
Bạch Hiểu Nguyệt cũng lần theo dáng đi của Bạch Vân Khê liếc mắt nhìn theo, bộ dáng yếu điệu thướt tha đó thật sự làm cho cô muốn bẻ gảy gót giày cô ta rồi để cô ta ngã một cú thật mạnh xuống sàn. Nhưng mà cũng chỉ là ý nghĩ, cô cũng không dám hành động, cô nói: “Trưởng phòng, tôi đã xem qua."
Bạch Vân Khê lại hỏi vẻ khinh thường: “Có hiểu không?"Bạch Hiểu Nguyệt lại trả lời một cách chắc chẳn: “Hiểu rồi."
Bạch Vân Khê lại nói: “Được, vậy để tôi hỏi cô vài câu xem cô đã hiểu chưa. Nếu như những câu đơn giản tôi đặt ra cô không trả lời được thì phải xử thế nào."
Bạch Hiểu Nguyệt có chút chần chừ suy nghĩ nhưng nghĩ đến Vân Thiên Lâm đã chỉ dạy cho cẩn thận, cô tin anh. Cô dõng dạc chắc chắn: “Nếu tôi không trả lời tốt có nghĩa là tôi chưa nắm chắc thông tin cho nên tùy trưởng phòng xử trí thế nào cũng được."
Bạch Vân Khê trong lòng như được mở cờ, nói: “Tốt lắm, là cô nói tùy tôi xử trí nhé. Vậy tôi sẽ không khách sáo nữa."
Bạch Vân Khê vừa nói xong liền đặt các câu hỏi giống như những gì Vân Thiên Lâm đã đánh dấu. Bạch Hiểu Nguyệt lại một lần nữa ngưỡng mộ Vân Thiên Lâm, anh đúng là cao thủ trong các tiểu nhân, liệu việc như thần, cô trả lời không sót một chữ, trôi chảy, rành mạch, rõ ràng khiến cho Bạch Vân Khê có chút tức giận không kiềm chế được đã bắt đầu biểu hiện rõ ràng hơn trên khuôn mặt.
Bạch Vân Khê thấy Bạch Hiểu Nguyệt cũng có chút gọi là đối phó, không dễ bắt nạt cô ta bằng cách này. Bạch Vân Khê bắt đầu giở mánh khóe, chơi gian một chút, cho câu hỏi lên một trình độ khó hơn mà chỉ có những nhân viên chính thức mới trảlời được.
Bạch Hiểu Nguyệt bị hỏi câu hỏi khó mà khi sáng Vân Thiên lâm chỉ chỉ cho cô những phần cơ bản, còn những phần khó thì bảo cô không nhớ được thì đừng học. Cô không học nó, giờ bị hỏi cô không trả lời được. Chắc chắn sẽ bị cô ta lấy cớ này mà bắt nạt cô.
Bạch Hiểu Nguyệt tự cốc đầu mình, nếu như cô chăm chỉ hơn một chút, hôm qua không ngủ thiếp đi thì đã có thêm thời gian chuẩn bị kỹ hơn rồi. Chính là do cô không đủ bản lĩnh để đối phó với Bạch Vân Khê nên mới để cô ta nắm thóp được.
Bạch Vân Khê lúc này mới hả dạ được một ít, biểu hiện trên khuôn mặt thư thái lại. Về việc muốn Bạch Hiểu Nguyệt làm gì thì không vội lắm. Bạch Vân Khê sẽ từ từ cho Bạch Hiểu Nguyệt nếm từng chút một.
Bạch Vân Khê nhớ tới chuyện lúc nãy liền cố ý mỉa mai nói:
"Bạch Hiểu Nguyệt, tôi còn tưởng cô thanh cao lắm, ngây thơ, trong sáng có vẻ không hợp với cô lắm. Mà phải hình dung cô là cáo đội lốt cừu. Việc Trình Lãng bỏ cô chỉ là một cái cớ, thực ra cô đã sớm lên kế hoạch bắt quả tang Trình Lãng lừa dối cô, để cô thuận tiện hơn chạy theo một lão già lắm tiền nhiều của."
Bạch Hiểu Nguyệt lắng nghe từng từ Bạch Vân Khê nói, Bạch Hiểu Nguyệt có chút không tin được, dựa vào đâu cô ta lại bịa đặt về cô như vậy, hỏi lại: “Chứng cứ đâu cô nói tôi thamtiền."
Bạch Vân Khê đối diện với Bạch Hiểu Nguyệt, nhìn thắng vào đối mắt của Bạch Hiểu Nguyệt mà nói: “Sáng nay tôi đã thấy cô bước ra từ một chiếc xe Range Rover. Cô nói xem, cô có đủ tiền để ngồi xe đó không? Nếu không phải là một lão già thì cũng là một tên tật nguyền nào đó. Bạch Hiểu Nguyệt à Bạch Hiểu Nguyệt, cô học gì không học lại đi học người ta làm tiểu tam, tình nhân. Cô có xứng làm con gái của bố không?"
Bạch Hiểu Nguyệt bị Bạch Vân Khê động chạm tới bố, cô không kìm nổi sự tức giận, bị mất kiểm soát tự chủ bản thân nên có chút to tiếng mắng cô ta đánh mất hình tượng hằng ngày: "Bạch Vân Khê, chỉ dựa vào đó mà cô nói tôi làm tiểu tam người ta, còn nhắc tới bố tôi. Cô không có tư cách đó. Còn nữa, tôi thấy cô mới chính là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của người khác, nếu không phải là cô chen chân vào thì Trình Lãng có đến với cô không? Cô cũng làm tôi kinh tởm thật sự đấy."
Bạch Vân Khê thấy Bạch Hiểu Nguyệt đã bị mất kiểm soát cảm xúc, cô ta đắc chí, cũng không vì lời mắng chửi của Bạch Hiểu Nguyệt làm cho nổi nóng, mà ngược lại Bạch Vân Khê còn nhạo báng không chút kiêng kỵ: “Bạch Hiểu Nguyệt, nếu lúc trước cô chịu để cho Trình Lãng đụng tới cô thì lần đầu tiên của cô sẽ không phải trao cho một tên lão già. Dù sao con gái mà, vẫn là quý trọng lần đầu tiên trao cho người mình yêu. Chỉ tại cô cố chấp quá thành ra lại chẳng được gì. Nhưng mà khôngsao, đổi lại cô có tiền, chỉ là thân phận có thấp hèn một chút.
Nếu như ra ngoài co chạm mặt nhau, cô đừng nói với mọi người chúng ta là chị em họ. Như thế chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào mặt dòng họ này."
Bạch Hiểu Nguyệt dần lấy lại bình tĩnh, không để cho Bạch Vân Khê khống chế tình hình làm chủ, cô nói: “Nói cho cô biết, tôi không những vớ được một người lắm tiền nhiều của hơn Trình Lãng mà còn đẹp trai, thân hình đẹp, trẻ tuổi, đối xử tốt với tôi gấp ngàn vạn lần Trình Lãng. Bây giờ tôi đối với Trình Lãng chẳng khác gì một người đàn ông bỏ đi được cô nhặt được mà cứ tưởng là đố tốt, trân trọng từng ngày. Nếu như Trình Lãng đã phản bội tôi được thì một ngày nào đó anh ta cũng sẽ phản bội cô để đến với người khác."
Cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ miệng lưỡi sắc bén như dao đôi co qua lại. Cứ người một câu, tôi một câu chẳng ai chịu thua ai. Bạch Vân Khê bị nói khoáy không kiềm chế được bắt đầu động tay động chân với Bạch Hiểu Nguyệt, cô ta giơ tay lên định tát Bạch Hiểu Nguyệt nhưng không ngờ cô đỡ được.
Bạch Vân Khê trừng hai mắt, tức muốn đến hộc máu nghĩ đến điều kiện lúc nãy liền nói: “Bạch Hiểu Nguyệt, tôi lập tức lệnh cho cô ra nhà vệ sinh nữ lau dọn một ngày. Đây là hình thức trừng phạt cho việc cô không trả lời được câu hỏi tôi đã đưa ra khi nãy."
Bạch Hiểu Nguyệt đã dự trù được mặt này, không muốn bịcô ta sai khiến điều khiển nữa liền nói: "Bạch Vân Khê, đừng tưởng tôi là người mới không biết, đó là câu hỏi dành cho nhân viên chính thức, người mới như tôi đương nhiên sẽ không trả lời được. Cô đã chơi gian một chút."
Bạch Vân Khê cười khẩy che dấu nội tâm bị bắt quả tang, Bạch Vân Khê mạnh miệng nói: “Nói vậy là cô nuốt lời, không tuân thủ điều kiện sếp đã đặt ra. Cô cứ chờ đi, bài đánh giá của cô còn phụ thuộc vào tôi đấy."
Bạch Hiểu Nguyệt cũng cương quyết không kém, đáp trả:
"Tôi thách cô. Tôi sẽ đem sự việc này nói với cấp trên là cô bắt nạt, gây khó dễ cho người mới vào công ty. Công ty lớn như vậy, chắc chắn sẽ minh bạch phân rõ ràng."
Bạch Vân Khê lại Bạch Hiểu Nguyệt chọc tức một lần nữa, cô ta như một con sư tử gầm lên, mất kiểm soát gào lên với Bạch Hiểu Nguyệt rồi chạy tới chỗ Bạch Hiểu Nguyệt đang đứng xô đầy một cái nhưng vẫn bị Bạch Hiểu Nguyệt né tránh được.
Bạch Vân Khê thử chiêu khác, thuận tay giựt tóc Bạch Hiểu Nguyệt nhưng vẫn bị Bạch Hiểu Nguyệt nghiêng người né tránh, còn bị Bạch Hiểu Nguyệt giựt lại tóc một cách đau điếng.
  
Ra mắt bạn thân anh
Bạch Hiểu Nguyệt được thế liền cười từng trận không ngừng được, cứ nhìn Bạch Vân Khê làm trò con khỉ. Bạch Vân Khê nổi đóa nhưng không có cách nào đấu lại được những tràng cười nhạo báng của Bạch Hiểu Nguyệt.
⬅ Trước Tiếp ➡