⬅ Trước Tiếp ➡
Vân Thiên Lâm thở dài, ánh mắt cảnh cáo nói: “Được rồi, đừng làm ầm nữa. Đồ lót không cần thay cũng được. Nhưng đồ bên ngoài phải thay, nhanh lên. Anh không có kiên nhẫn nói lần thứ ba."
Bạch Hiểu Nguyệt nhíu mày, năn nỉ: “Anh lái nhanh một chút, về nhà thay cũng được."
Vân Thiên Lâm không cho cơ hội từ chối, anh ném ánh mắt giết người về phía cô: “Nếu còn không thay, anh trực tiếp giúp em."
Bạch Hiểu Nguyệt rốt cục cũng chịu thua, đành phải cởi đồ ra thay nhưng cũng không quên cảnh giác Vân Thiên Lâm. Cô nhận thấy anh chuyên tâm lái xe, không để ý gì đến cô nữa liền nhanh chóng thay quần áo.Vân Thiên Lâm phía trước cười mỉm, thật ra anh cũng không muốn nhìn nhưng mắt kính anh đang đeo đều phản chiếu hình ảnh cô thay quần áo. Thân hình không tệ, quyến rũ anh không ít. Mặc dù cô đã thay quần áo nhưng bên trong cô chắc vẫn đang rất khó chịu, anh bèn tăng tốc độ phi như bay chở cô về nhà nhanh để tắm rửa.
Chẳng mấy chốc đã về nhà, Vân Thiên Lâm nhanh chóng đưa cô vào phòng, căn dặn cô dùng nước nóng tắm, bên trong có ít tinh dầu, cô có thể dùng trong lúc tắm. Anh còn nói: “Đừng tắm lâu quá, khi nào tắm xong xuống thắng phòng bếp dưới lầu."
lầu."
Nói xong, Vân Thiên Lâm rời đi xuống dưới lầu để lại Bạch Hiểu Nguyệt mơ màng đắm chìm trong ảo tượng. Cô nhìn bồn tắm bất giác cười mỉm.
Vân Thiên Lâm xuống bếp nói mẹ Ngô nấu một ít nước gừng rồi ngồi ở ghế phòng ăn chờ đợi. Trong lúc rảnh rỗi anh lại lấy hợp đồng khi nãy ra đọc kỹ lại. Không lâu sau, Bạch Hiểu Nguyệt cũng đã tắm xong, cô xuất hiện trước mặt anh, ngồi xuống dưới ghế.
Vân Thiên Lâm cất hợp đồng vào, đẩy bát canh gừng trước mặt sang Bạch Hiểu Nguyệt nói: “Uống đi cho ấm, mẹ Ngô nấu cho em đấy. Anh có chuyện muốn nói với em." 
Bạch Hiểu Nguyệt cầm lên chén canh uống, đôi mắt nhìntrộm về phía anh. Có chuyện gì sao anh không nói, em đang chờ anh nói đây. Vân Thiên Lâm điều chỉnh tư thế, khoanh hai tay trước ngực nói: “Hiểu Nguyệt, bắt đầu kể từ lúc này, em có thể nói với mẹ Ngô về thói quen ăn uống, cách sinh hoạt, lối sống bình thường như thế nào để mẹ Ngô dựa vào đó mà chăm sóc em. Còn nữa, mấy chuyện trang trí nhà cửa, cách bài trí căn phòng em có thể tùy ý sắp xếp mà không cần phải thông qua ý kiến của anh, có thể làm bất cứ thứ gì mà em muốn. Vài ngày nữa anh sẽ chuẩn bị đồ dùng sinh hoạt hằng ngày đầy đủ cho em, còn đồ cũ của em có gì cần giữ em cứ chuyển qua hết bên này."
Anh trịnh trọng thân báo như vậy chính là đã ngầm ý thể hiện muốn để tất cả mọi người trong nhà biết anh đã chấp nhận cô, cô đã là phu nhân của nhà họ Vân. Mọi người đều phải theo ý của cô ấy mà làm.
Bạch Hiểu Nguyệt nháy mắt không ngừng, anh đang nói thật đấy chứ. Cô có thể không cần phải giữ ý tứ khi ở trong nhà anh nữa, có thể làm bất cứ thứ gì mà mình muốn, cô khẳng định lập lại một lần nữa với anh: "Anh nói thật, không nói dối."
Vân Thiên Lâm nhíu mày, từ trước tới giờ lời ra khỏi miệng của anh chưa bao giờ là gió thổi mây bay, anh gật đầu: “Lời anh nói chưa bao giờ là giả. Chỉ cần một lời của anh, em sẽ an ổn mà sống nốt tiếp quãng đời còn lại."
Bạch Hiểu Nguyệt vui mừng, cuối cùng cũng tìm ra đượcmột chút hạnh phúc trong cuộc sống hôn nhân giả. Cô đi đến bên Vân Thiên Lâm, không tự chủ được ôm anh một cái, nước mắt cũng tự động rơi ra nói: “Cảm ơn anh"
Vân Thiên Lâm trong lòng cũng có chút vui khi thấy cô cười, anh nói: “Không cần phải như vậy đâu, em chỉ cần ít gây rắc rối cho anh là được."
Mẹ Ngô là người chứng kiến hành động của bọn họ giống như mấy cặp đôi yêu nhau. Bà nghĩ có lẽ cả hai còn chưa nhận ra tình cảm của mình, một thời gian nữa bọn họ sẽ phát hiện sớm thôi. Bà đem mấy món ăn đặt trên bàn nói: “ Nào, ăn cơm thôi. Chắc là đói lắm rồi đúng không?"
Bạch Hiểu Nguyệt quay trở về chỗ cũ, quả thật cô đói đến mức muốn hoa mắt. Từ sáng đến giờ cô chưa bỏ vào bụng cái gì, cô ngửi mùi thơm của thức ăn thơm ngào ngạt, nhanh chóng gắp thức ăn cho vào bụng. Bỗng cô quên mất một điều nói với anh: “Quên, mời anh ăn cơm."
Vân Thiên Lâm từ trước đến giờ ít khi dùng cơm với người khác, anh thường xuyên ăn một mình. Nhưng lần này có cô dùng chung, cảm giác không tệ. Anh gắp thức ăn cho vào trong miệng cũng thấy ngon hơn thường ngày.
Anh nói: "Chuyện hôm nay là sao vậy"
Bạch Hiểu Nguyệt nghe anh hỏi cũng cảm thấy hứng thú kểlại từ đầu đến cuối, lúc cãi nhau với Bạch Vân Khê thế nào, xảy ra tranh chấp với cô ta ra sao, còn vụ cô bị tạt nước không có chứng cứ nên cô không dám đoán bừa là cô ta được. Kể xong cô cũng cảm thẩy hôm nay mình bát quái lạ lùng, tự dưng lại kể chuyện này cho Vân Thiên Lâm nghe.
Đối với Bạch Hiểu Nguyệt có thể chỉ là thuận miệng nhưng đối với Vân Thiên Lâm anh đang nghĩ cách đối phó với người phụ nữ Bạch Vân Khê này thế nào đây. Anh không thể để người ngoài bắt nạt vợ anh được. Như thế còn gì là danh tiếng phu nhân của nhà họ Vân. 
Mê mẩn thân hình anh
Sau khi ăn cơm xong, Bạch Hiểu Nguyệt tỏ ý muốn giúp mẹ Ngô rửa bát nhưng mẹ Ngô bảo đây là công việc của bà, không được tranh giành. Thế là cô lên phòng trước, Vân Thiên Lâm cũng theo sau.
Vân Thiên Lâm lấy quần áo đi tắm, Bạch Hiểu Nguyệt ngồi vẩn vơ ở ghế số pha sau đó mới sực nhớ đến trong lắm Bạch Vân Khê giao tài liệu photo cho cô trong đó có một tập tài liệu quan trọng cần phải xem.
Bạch Hiểu Nguyệt đi đến túi xách lấy ra tập tài liệu xem một lúc thế nào cũng không hiểu, xem đi xem lại thì Vân Thiên Lâm bước ra khỏi nhà tåm. Anh thấy cô chăm chú xem liền bước tới hỏi: “Có chuyện gì khó khăn à?"
Bạch Hiểu Nguyệt ánh mắt cũng không rời khỏi tập giấy nói: “À, có một vài số liệu em xem hoài mà vẫn không hiểu, không biết ngày mai phải báo cáo thế nào?
Vân Thiên Lâm trực tiếp lấy tập tài liệu lên xem, Bạch Hiểu Nguyệt hai tay trống không ngước đôi mắt lên nhìn anh. Anh xem lướt qua rồi trả lại cho cô nói: “Để đó đi, đợi anh giải quyết công việc xong sẽ giúp em. Cái này cũng đơn giản thôi. Em tìm việc gì làm đi cho đỡ chán."Bạch Hiểu Nguyệt nghe lời anh, đi đến phòng tắm đánh rằng trong lòng không khỏi cảm ơn trởi đất vì trong cuộc đời cô cuối cùng cũng xuất hiện quý nhân Vân Thiên Lâm phù trợ. Cô sung sướng hát lên một đoạn bước về phía phòng tắm.
Vân Thiên Lâm nghe cô hát nhỏ liền nhìn theo thấy cô còn nhảy chân sáo, cô đúng là trẻ con. Chỉ có mấy điều đó đã cảm thấy vui. Vân Thiên Lâm tập trung vào công việc cho nhanh chóng còn giúp cô về tập tài liệu.
Bạch Hiểu Nguyệt đánh răng xong ngồi trên ghế sô pha buồn chán, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây. Chốc chốc lại nhìn về phía anh, cô cảm thấy công việc của Vân Thiên Lâm không thể nào xong một sớm một chiều được, cô lấy điện thoại ra nghịch.
Nghịch một hồi cũng chán cô liền ngáp mấy tiếng liên hồi rồi mơ màng nhắm mắt ngủ. Điện thoại rớt xuống cũng chưa kịp tắt.
Vân Thiên Lâm ở bên này rốt cục cũng giải quyết công việc xong, anh đi đến nói với cô thì bắt gặp điện thoại rớt xuống dưới thảm vẫn còn vang lên tiếng nhạc, cô thì đã ngủ thiếp trên số pha tựa khi nào.
Anh thở dài, nhặt điện thoại cô lên rồi tắt đi. Anh bế cô lên giường ngủ, đắp chăn cẩn thận. Anh quỳ xuống, vén mái tóc dài của cô sang một bên, ngắm nhìn khuôn mặt cô ngủ say. Tay anh không tự chủ sờ lên đôi mắt đang mắt nhắm chặt kia, rồichuyển xuống đôi môi đỏ mọng. Anh nuốt nước bọt, lại nhớ đến hương vị cô đêm hôm đó, thật sự rất hấp dẫn. Anh cúi người xuống ghì môi mình xuống đôi môi mềm mại của cô, mút lấy môi cô, lười quét vào bên trong. Mùi kem đánh răng bạc hà thơm mát làm anh như bị nghiện, anh cứ không ngừng hút lấy nước bọt của cô triền miên.
Bỗng nhiên, điện thoại trên bàn vang lên, anh nhíu mày, chết tiệt, là ai phá hỏng nụ hôn ngọt ngào của anh. Anh buông đôi môi cô ra, tiến tới lấy điện thoại lên nhìn màn hình là Lăng Phong, bạn thân của anh. Anh rủa thầm, bắt máy kiềm nén tức giận nói nhỏ: “Lăng Phong, tốt nhất là cậu có chuyện bằng không sẽ không tha cho cậu đâu."
Lăng Phong nghe tiếng nói bên kia tức giận nhưng lại đè nén âm lượng, có chút buồn cười trêu Vân Thiên Lâm: “Thiên Lâm, sao nghe giọng cậu như chưa được thỏa mãn vậy. Không phải là giấu phụ nữ trong nhà đang làm chuyện xấu, phá hỏng chuyện tốt của cậu đấy chứ."
Vân Thiên Lâm không kiêng dè nói thẳng với Lăng Phong:
"Đúng vậy, cho nên tốt nhất cậu có chuyện."
Lăng Phong chỉ là đoán bừa, chọc tức Vân Thiên Lâm thôi, chứ anh thừa biết Vân Thiên Lâm làm gì có phụ nữ, bao nhiêu năm nay người bạn của anh tránh phụ nữ như tránh tà, nghe Vân Thiên Lâm thừa nhận rành mạch, anh bất ngờ: "Là thật à?"Vân Thiên Lâm không còn kiên nhẫn nữa nói: “Đó là chị dâu của cậu và Cô Thần, hai người chuẩn bị tinh thần đi."
Vân Thiên Lâm nói xong cúp máy ngay lập tức. Bị phá hỏng không khí tốt, Vân Thiên Lâm buồn bực đi đến bên giường nhìn cô, tâm trạng tốt lên không ít. Anh vén chăn lên nằm xuống ngủ bên cạnh cô.
Vân Thiên Lâm vẫn cảm thấy có chút cách xa, liền dịch sát lại gần cô hơn, ôm cô vào trong lòng. Cảm giác không tệ, anh ngửi mùi thơm của cô cảm thấy an lòng không ít tiến vào giấc ngủ ngon.
Sáng hôm sau, Bạch Hiểu Nguyệt thức dậy. Cô mơ màng nhìn đồng hồ vẫn còn sớm, cô nán lại giường lại nằm một chút vẫn chưa muốn dậy. Cô nhìn bên cạnh không thấy Vân Thiên Lâm đâu, chắc là lại tập thể dụC sớm. Cô không khỏi cảm thán trong lòng, Vân Thiên Lâm đúng là người đàn ông vàng. Không những là người đàn ông thành đạt mà còn biết chăm sóc bản thân mình, chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao. Không giống như cô chỉ biết ngủ.
Trong lúc nghĩ vẩn vơ không đâu vào đâu thì cô chợt nhớ đến giấc mơ ngày hôm qua. Cô mơ hình như cô đã hôn cuồng nhiệt với Vân Thiên Lâm, rồi còn được anh ta ôm vào trong lòng ngủ, cô cũng vui vẻ mà ôm lại anh ta.
Bạch Hiểu Nguyệt xấu hổ lấy hai tay che mặt, không dámnhớ đến nữa. Chẳng lẽ dạo gần đây cô thiếu hơi đàn ông đến nỗi phải nằm mộng xuân hay sao? Cô lật đật mang dép chạy vội đến nhà vệ sinh. Trong đầu cô tràn ngập giấc mộng đó, cô lắc lắc đầu nhằm xóa tan hình ảnh đó ra khỏi đầu, cô không để ý đến có người trong nhà vệ sinh liền đụng trúng phải người, cô giật mình ngẩng lên nhìn là Vân Thiên Lâm, cô trợn tròn mắt không phải là anh ta đang tập thể dục sao lại có thể xuất hiện ở đây. Cô lắp bắp hỏi: “Anh...không phải...là đang ...tập thể dục ở ngoài..sao?"
Tự dưng lại bắt gặp Vân Thiên Lâm ở đây giống như mộng xuân của cô bị anh ta bắt quả tang vậy nên cô có chút không được tự nhiên, cư xử cũng có chút quái lạ. Vân Thiên Lâm cũng cảm thấy Bạch Hiểu Nguyệt không được bình thường, anh vừa đánh răng vừa nói: “ Đã về rồi"
⬅ Trước Tiếp ➡