⬅ Trước Tiếp ➡
Đến giữa khuya, Vân Thiên Lâm nhìn người trên giường đã ngủ say. Anh đi đến đắp chăn lại cho cô cẩn thận, ngắm nhìn khuôn mặt cô lúc ngủ. Anh chuyển tầm nhìn sang đôi môi cô đột nhiên lại nhớ đến chuyện đó, cơ thể anh có chút phản ứng, trong lòng đột nhiên bứt rứt, khó chịu, anh sợ bản thân lại có hành động nào thất thố với cô nên nhanh chóng trở lại số pha nằm nghỉ.
Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại trên đầu giường vang lớn, Bạch Hiểu Nguyệt bị đánh thức mò mẫm với lấy. Cô mắt nhắm mắt mở bật điện thoại lên nghe, vừa nghe câu đầu tiên cô tỉnh hẳn, đầu không ngừng gật lên gật xuống, miệng không ngớt lời cảm ơn.
Lúc cúp máy rồi, tâm trạng của Bạch Hiểu Nguyệt vẫn còn lâng lâng. Đó là điện thoại của trường báo cho cô biết hôm nay phải đến công ty thực tập trình diện để báo cáo. Bạch Hiểu Nguyệt vỗ vỗ mặt mình để tỉnh táo hẳn. Cô nhìn xung quanh chẳng thấy ai, có lẽ Vân Thiên Lâm đã rời đi sớm, cô tìm đồng hồ để nhìn mới giật mình phóng ngay xuống giường, chạy thẳng tới nhà vệ sinh. Nếu không nhanh nữa, cô sẽ bị trễ mất.
Vân Thiên Lâm chết tiệt, sao anh không gọi tôi dậy cùng.
Bạch Hiểu Nguyệt vội vã bắt taxi đến phòng nhân sự côngty báo danh. Cô vui vẻ giới thiệu tên mình thì nụ cười cô cứng ngắc lại. Điều cô không ngờ đến là người trưởng phòng nhân sự trước mặt cô là Bạch Vân Khê. 
Tranh cãi với chị họ
Bạch Vân Khê thì ngược lại chẳng có gì là bất ngờ, cô ta nói: “Cứ tưởng Bạch Hiểu Nguyệt nào thì ra lại là cô. Đến báo danh đúng không?"
Bạch Hiểu Nguyệt trong lòng rối rắm, nếu như bỏ đi về khác nào là sợ cô ta nhưng ở lại thì cô không muốn hằng ngày nhìn cáo già Bạch Vân Khê. Cuối cùng cô ũng quyết định không làm con rùa rụt cổ vả lại bản đánh giá kỳ thực tập còn phải phụ thuộc vào cô ta nữa.
Bạch Vân Khê nở nụ cười đắc chí khi Bạch Hiểu Nguyệt cúi đầu trước cô. Bạch Vân Khê đã suy tính sẽ không sắp xếp công việc chính đáng cho Bạch Hiểu Nguyệt. Dễ gì có dịp như vậy, cô phải tận hưởng thời gian bắt nạt cô ta.
Bạch Hiểu Nguyệt khi quyết định ở lại cũng biết chắc những tháng ngày cô ở lại nơi đây chắc chẳng có gì là yên bình.
Bạch Vân Khê đã ôm hận cô mấy lần gặp mặt, nếu không nhân cơ hội này trả thù cô một ít thì đó không phải Bạch Vân Khê cô biết rồi.
Quả thật đúng như vậy, Bạch Vân Khê trước khi nhận chỉ việc cho Bạch Hiểu Nguyệt, cô ta sai Bạch Hiểu Nguyệt đi mua cà phê cho mọi người trong văn phòng có cả thảy mười mấyngười là mười mấy cốc, mỗi người lại một sở thích khác nhau.
Có người lại không dùng đường, có người lại không dùng sữa, có người lại không được quá ngọt cũng không được quá đắng, rồi lại đá và nóng. Cô phải lấy giấy ghi chú lại tất cả lời dặn của mọi người.
Lúc trên đường xách cà phê mang trở về văn phòng, cô không ngừng tự nhủ phải cố gắng thoát qua khỏi kỳ thực tập này, những chuyện như thế này đều xảy ra thường xuyên trong giới văn phòng, bị bắt nạt một chút cũng không sao. Cố gắng lên.
Trở về đưa mười mấy cốc cà phê cho mọi người thì Bạch Hiểu Nguyệt mồ hôi nhễ nhại, cũng đúng thôi ngoài trời nóng như vậy, cô lại lang thang cả buổi trời, không chảy mồi hôi cũng là lạ. Nhưng quá đáng hơn là mấy người trong văn phòng còn chê cô đi lâu nên cà phê cũng tan hết hết, không còn mùi vị như ban đầu.
Trong lòng Bạch Hiểu Nguyệt coi như nhịn xuống, cô phải coi đại cục làm trọng, không nên vì những chuyện nhỏ này mà xảy ra tranh chấp, người đắc chí ở trên ngồi cười chẳng ai khác chính là Bạch Vân Khê. Cô không được để cô ta toại nguyện, cô nhất định phải cho cô ta thấy bản lĩnh của cô.
Bạch Hiểu Nguyệt khí thế bừng bừng, bao bọc một màng lớp cảnh giác bảo vệ bản thân trước sự tác động của Bạch VânKhê. Cô vừa định ngồi xuống chỗ của mình thì Bạch Vân Khê đi đến trao cho cô một đống tài liệu rồi nói: “Photo những thứ này mỗi thứ một bản. Còn phần bên này cô hủy bằng máy cắt cho tôi. Đây là nhiệm vụ mới của cô."
Nói xong, cô ta ưỡn ngực thẳng lưng rời khỏi. Cô nhìn xấp tài liệu ngang ngửa mặt cô, bảo mỗi thứ một bản thì khi nào mới xong đây. Nhưng cô không đồng ý cũng không được, đây là nhiệm vụ cô ta giao cho cô, có thể không hoàn thành được sao? Nếu đã ở đây rồi thì cô phải chấp nhận, không thể lúc nào cũng tùy hứng được.
Bạch Hiểu Nguyệt khệ nệ ôm chồng giấy đi đến máy photo từng tờ một. Hôm nay cô mag giày cao gót, đi vất vả cả nửa ngày đường còn thêm cả đã đứng ở đây liên tục mấy tiếng đồng hồ, chân cô mỏi nhừ. Cô lén lút nhìn quanh không có ai rồi cởi giày ra, đấm đấm chân mình cho đỡ đau.
Có vẻ như cách này hữu ích, Bạch Hiểu Nguyệt liền ngồi bệt hẳn ra sàn nhà, duỗi chân rồi xoa bóp. Cô đã tính toán thời gian hiện giờ bọn họ đang nghỉ trưa trong phòng riêng nên chắc chắn sẽ không có ai đến đây.
Trên hành lang của dãy phòng, Trình Lãng đang tiến đến phòng làm việc của Bạch Vân Khê. Trình Lãng không biết rằng giờ này tất cả mọi người trong phòng đều đã đi nghỉ trưa. Anh mở cửa vào phòng, chẳng thấy một ai, định đóng cửa lại thìnghe tiếng động ở một góc nào đó. Anh cứ tưởng đó là Bạch Vân Khê đợi anh.
Trình Lãng đi đến, tiếng động phát ra lớn hơn, đến chỗ anh còn định tạo bất ngờ cho Vân Khê nhưng anh nhìn lại bóng lưng ấy có chút quen thuộc rất giống với Bạch Hiểu Nguyệt.
Chẳng lẽ cô ấy làm việc ở đây, nhưng cô ấy đang làm gì vào giờ này.
Bạch Hiểu Nguyệt không biết Trình Lãng ở đẳng sau, cô vẫn thoải mái bóp chân. Cảm thấy đã đủ, cô đứng dậy tìm cho mình một cốc nước uống. Khi quay người lại, cô bắt gặp Trình Lãng, cô sững sờ, anh ra đứng đây từ khi nào vậy. 
Trình Lãng quả nhiên đoán đúng, nhìn gót chân trần trên sàn nhà có chút đỏ cùng với đống tài liệu ngốn ngang. Anh nhíu mày hỏi: "Em đang làm việc? Bây giờ là giờ nghỉ trưa."
Bạch Hiểu Nguyệt lúc này mới nhớ tới hình tượng của mình, liền vội vàng mang giày vào cao gót vào, chẳng có chút gì gọi là cảm động trước lời hỏi han của Trình Lãng, cô nói: “Đó là chuyện của tôi, không liên quan đến anh."
Hai người nhìn nhau rơi vào khoảng lặng, lúc trước mỗi khi đứng trước mặt Trình Lãng có rất nhiều chuyện muốn kể cho anh ta nghe nhưng bây giờ một câu cô cũng lười nói với anh ta.
Tình yêu tuyệt tình như vậy đấy, khi yêu thì tất cả mọi chuyện đều có thể bỏ qua nhưng một khi đã hết yêu, tình cảm cạn kiệt,không có gì phải níu kéo thì một lời nói cũng cảm thấy phí nước bọt.
Đột nhiên, cửa lại mở ra. Trình Lãng và Bạch Hiểu Nguyệt nhìn về hướng đó nhìn thấy Bạch Vân Khê. Bạch Hiểu Nguyệt cảm thấy bản thân thật xui xẻo hết chỗ nói, mới ngày đầu tiên đi làm gặp Bạch Vân Khê thì không nói, còn gặp Tich Trạch, lại còn bị bọn họ cùng nhau hội ngộ. Bây giờ cô muốn trốn đi đâu đây.
Bạch Vân Khê cũng ngạc nhiên không kém khi thấy Trình Lãng ở đây, lại còn bắt gặp hai người ở cùng nhau. Là như thế nào đây, tình cũ không rũ cũng tới. Cô ta tức giận, trong mắt nhuốm đậm ghen tuông.
Trình Lãng vừa thấy Bạch Vân Khê đã hỏi: "Vân Khê, sao em giao cho Bạch Hiểu Nguyệt nhiều việc. Đến giờ này cô ấy vẫn chưa nghỉ ngơi."
Bạch Vân Khê nghe được câu đó như muốn bùng nổ, được lắm chính là thương tiếc cho người cũ đúng không? Nhưng giận thế nào cô cũng không được làm lộ trước mặt Trình Lãng, cô nói: “Trình Lãng, là Bạch Hiểu Nguyệt muốn hiểu công việc nhiều hơn nên cô ấy mới tự nguyện làm thêm giờ. Em đã nói cứ từ từ cũng được, nhưng cô ấy đâu có chịu nghe em. Anh xem, em còn tự tay pha cà phê đêm vào cho cô ấy nữa nè."
Trình Lãng nhíu mày, quay sang Bạch Hiểu Nguyệt hỏi: “Làthật?"
Bạch Hiểu Nguyệt khó tin nhìn anh ta. Làm ơn đi, bạn gái hiện giờ bên cạnh anh là Bạch Vân Khê, không phải là tôi. Đừng có giả mù sa mưa nữa. Tính vừa có vợ đẹp mà còn được tình nhân trẻ? Anh đừng có mà mơ. Bạch Hiểu Nguyệt phớt lờ câu trả lời, ậm ừ cho qua. Cô đi ngang qua bọn họ sẵn tiện lấy cốc cà phê trên tay Bạch Vân Khê ra hiệu với cô ta: "Cảm ơn chị đã mời."
Bạch Vân Khê cười khảy một cái, cô em muốn chơi với chị thì cũng phải nhìn xem người đó là ai. Bạch Vân Khê nói vọng theo: “Bạch Hiểu Nguyệt, khoan đi đã, chị có chuyện muốn nói với em."
Bạch Hiểu Nguyệt quay đầu lại chờ xem Bạch Vân Khê nói gì. Bạch Vân Khê đã nắm tay Trình Lãng đến đối diện Bạch Hiểu Nguyệt nói: “Chị biết, em là người mồ côi mẹ. Từ lúc nhỏ đã thiếu vắng tình thương mẹ, khi lớn lên bố lại trở thành người thực vật cho nên em thiếu vắng tình yêu. Nhưng không thể vì thế mà em gây ra hiểu lầm giữa chị với Trình Lãng được. Em không nói gì, Trình Lãng sẽ tưởng lầm là chị bắt nạt em, là một cô gái không tốt. Nhưng mà em làm thế cũng là dễ hiểu, Trình Lãng vốn lúc trước là của em nhưng bây giờ thì anh ấy yêu chị.
Em không thể vì ỷ mình là đứa trẻ mồ côi mẹ mà chia rẽ tình cảm của người khác được."
Bạch Hiểu Nguyệt bị chạm đến nỗi lòng, đi đến đẩy đẩy vaiBạch Vân Khê tức giận chất vấn: “Tôi mồ côi mẹ thì sao, ít nhất tôi cũng được giáo dục tử tế, không phải là kẻ thứ ba, là tiểu tam đi giành giật bạn trai của em họ. Ai cũng có tư cách nói tôi không có mẹ nhưng ngoại trừ cô ra, cô là người không có tư cách nhất."
Bạch Vân Khê để mặc Bạch Hiểu Nguyệt hành động thô lỗ.
Bạch Vân Khê nép mình vào trong lòng Trình Lãng đáng thương, vô tội nhưng cô không ngừng cười trong lòng. Đúng rồi, Bạch Hiểu Nguyệt cô làm tốt lắm. Không uổng công tôi nhỏ vài giọt nước mắt cho cô.
Trình Lãng một tay ôm Bạch Vân Khê, tay còn lại cản lại tay đang làm loạn của Bạch Hiểu Nguyệt. Trình Lãng nói: "Hiểu Nguyệt, dù thế nào đi nữa thì em cũng không được động tay động chân với chị họ của em."
Bạch Vân Khê cười trộm, Trình Lãng đã mở miệng bênh vực cho cô. Cô vẫn tiếp tục đóng giả người chị tội nghiệp, thoát khỏi vòng tay ấm áp của Trình Lãng rồi nói: "Hiểu Nguyệt, em là một cô gái đáng thương. Chị mong em sẽ tìm được một người đàn ông còn tốt hơn cả Trình Lãng để chăm sóc cho em. À, đúng rồi, em đừng quên trở về thăm bố em. Mấy ngày rồi chị đến đó thăm bố em nhưng đều không thấy em. Chắc ông ấy nhớ em lắm, em nên thường xuyên đến thăm bố, đừng ở bên ngoài chơi vui quá quên mất em còn một người bố thực vật cần phải chăm sóc."Bạch Hiểu Nguyệt cuối cùng cũng đã đoán được quỷ kế trong lòng cô ta, giả vờ là người con gái tốt trước mặt Trình Lãng. Có điều, cô cũng chẳng quan tâm. Trình Lãng là người đàn ông cũng chẳng mấy tốt đẹp gì đứng chung với Bạch Vân Khê, coi như hai người xứng đôi.
Trình Lãng nghe mấy lời của Bạch Vân Khê nói có chút khó chịu trong lòng, nói: “Bạch Hiểu Nguyệt, không ngờ cô lại là người con gái bất hiếu. Đến bố mình cũng không chăm sóc chu đáo."
⬅ Trước Tiếp ➡