⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Lệ vừa gặp Bạch Hiểu Nguyệt đã buông lời sỉ nhục, bà vẫn chưa quên vụ Bạch Hiểu Nguyệt làm hỏng cuộc vui của Giám đốc Lưu làm bà tổn hại một số tiền không nhỏ, bà ta mång: "Bạch Hiểu Nguyệt, tôi cho cô cơ hội cưới Giám đốc Lưu đã là may mắn lắm rồi, không bắt cô cưới một lão già sắp chết.
Vậy mà cô còn không biết xấu hổ, phá hỏng chuyện tốt. Nếu hôm nay cô cầu xin thì may ra tôi sẽ giúp cô nói với Giám đốc Lưu một tiếng để ông ta thu nạp cô lại."
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn xung quanh, mọi người đã bắt đầu để ý đến lời nói to tiếng của Tần Lệ, cô lo lắng, chuyện xấu hổ này bà ta cũng có thể nói giữa thanh thiên bạch nhật thế này.
Cô kéo tay Trần Gia Gia nói: “Cậu không cần để ý đến lời nói của bà ta, chúng ta đi theo kẻo gây sự chú ý với mọi người."
Trần Gia Gia bất bình cho người bạn thân của cô, cô không thể để cho bà ta lăng mạ Bạch Hiểu Nguyệt oan uống được, cô nói: “Bà đúng là người đàn bà phù thủy trong truyền thuyết.
Vừa xấu vừa già mà còn vừa ác. Bà nhìn xem lại bản thân mình đi, nếp nhăn trên mặt đã thành dạng gì rồi, không lo về nhà chăm chút cho tốt kẻo chồng lại bỏ đi tìm tình nhân trẻ mà ở đây châm chọc người khác. Bà tính ra cũng bằng tuổi mẹ tôi nhưng mà nhìn đi nhìn lại vẫn thấy bà già hơn cả bà ấy rấtnhiều. Chắc là hằng ngày chỉ biết bắt nạt người khác thôi phải không? Luôn suy nghĩ tìm cách hại người đúng không?
Tần Lệ nghe một con ranh bằng tuổi con mình mắng chửi, cơn nổi giận nổi lên, tức muốn đến phát điên, không kìm chế được tiến lên phía trước giật tóc Bạch Hiểu Nguyệt.
Bạch Hiểu Nguyệt bất ngờ với hành động của bà ta, cô né tránh đồng thời tự vệ hất bà ta ra liền bị ngã xuống nền nhà.
Bạch Vân Khê mắt thấy mẹ mình bị ngã vội chạy tới đỡ, còn không quên tức giận với Bạch Hiểu Nguyệt nói: “Cô bị làm sao vậy, ngay cả người lớn cô cũng vô lễ. Cô đúng là kẻ chẳng ra gì, Trình Lãng không chọn cô là đúng rồi."
Bạch Hiểu Nguyệt vội nói: “Mắt cô để đi đâu, là mẹ cô động thủ tôi trước. Tôi chỉ là phòng vệ chính đáng thôi. Hai mẹ con các người có phân biệt lý lẽ không hả"
Bạch Vân Khê thẹn quá xấu hổ, cô giơ tay lên tát lên Bạch Hiểu Nguyệt thì bị bàn tay của Trần Gia Gia cản lại: “Cô muốn tát người, thì cũng phải xem người đó là ai. Mẹ con cô có thói quen động một chút là đánh người à. Bạo lực không tốt đâu."
Trần Gia Gia nắm chặt tay Bạch Vân Khê đến cả gân nổi lên hết. Cô ta có chút đau đớn gắn lên nói: “Buông ra"
Trần Gia Gia nhún vai, cười mỉm thú vị: “Tôi muốn nắm thì sao"Bạch Vân Khê muốn thoát khỏi bàn tay đang nắm chặt của Trần Gia Gia nhưng không được. Tần Lệ thấy con gái bị người ta ăn hiếp đứng lên đẩy đẩy Trần Gia Gia ra, định đánh Bạch Hiểu Nguyệt. Nhưng lần thứ hai không được như ý muốn.
Bà ta bị hụt, không trả được thù có chút không cam lòng.
Bà ta cảm thấy Trần Gia Gia không dễ bắt nạt nên không dám làm gì. Bà chuyển sang Bạch Hiểu nguyệt, nhưng mà Bạch Hiểu Nguyệt lại nhanh nhẹn tránh được, không có chỗ trút bà ta lại tìm cách khác đe dọa Bạch Hiểu Nguyệt: “Cô không cảm thấy xấu hổ khi bố cô đang trong bệnh viện bị người ta đuổi đi, còn cô ở đây lại vui chơi bỏ mặc người bố tội nghiệp của mình. Có người con như cô đúng là phước đức ba đời. Nếu như thương bố cô thì nên gả nhanh cho Lưu Kỳ Sơn đi. “ Bạch Hiểu Nguyệt đáp trả: “Bà khỏi cần phải nói móc quan hệ bố con với tôi, cũng đừng ép buộc tôi kết hôn với lão già dê đó. Chuyện bố tôi không cần bà lo nữa. Tôi tự lo được, ông ấy hiện tại rất tốt nằm an dưỡng tại bệnh viện. Tôi không cần sự sắp đặt của bà nữa. Cảm ơn đã chiếu cố."
Nói xong, Bạch Hiểu Nguyệt nắm tay Trần Gia Gia kéo đi trong tâm trạng hả hê khi trả được thù, còn Tân Lệ và Bạch Vân Khê tức giận không nói nên lời. 
Say rượu làm càn
Bạch Hiểu Nguyệt và Trần Gia Gia đi đến một nhà hàng Hong Kong gọi các món lẩu. Khói bay ngun ngút cùng với các món ngon đậm vị truyền thống đã làm cho hai người quên hết những chuyện không vui khi nãy. Bạch Hiểu Nguyệt và Trần Gia Gia cùng nhau nâng cốc vì tình bạn thân thiết.
Đột nhiên điện thoại của Bạch Hiểu Nguyệt vang lên. Bạch Hiểu Nguyệt lấy ra, cô nhíu mày là một số lạ. Cô bắt máy thì một giọng nói vang lên: “Cô Bạch Hiểu Nguyệt, tôi là A Nham."
Bạch Hiểu Nguyệt nhớ đến người ban sáng, là người luôn đi theo Vân Thiên Lâm, cô vội nói: “Tôi nghe đây. Bố tối có vấn đề gì sao?"
A Nham không lạnh không nhạt trả lời: “Bố cô vẫn bình thường, không có vấn đề. Theo lời của Tổng giám đốc tôi gọi cho cô để báo tin bố cô đã được chuyển đến một bệnh viện có tiếng nhất thành phố, được sự đãi ngộ tốt nhất của bệnh viện và được các bác sĩ tốt nhất chữa trị."
Bạch Hiểu Nguyệt nghe thế, vui vẻ cười nói: “Cám ơn anh, tôi không nghĩ là nhanh đến như vậy. Chút nữa tôi sẽ đến thăm bố."
A Nham trả lời: "Nếu không có việc gì nữa thì tôi cúp máy."Bạch Hiểu Nguyệt ở bên này điện thoại, vui không nói nên lời gật đầu đến nỗi Trần Gia Gia cũng khó hiểu: "Vâng, chào anh"
Cúp máy rồi nhưng Bạch Hiểu Nguyệt vẫn chìm trong thế giới hạnh phúc. Trần Gia Gia ngửi thấy có mùi của bát quái liền kiềm chặt đầu Bạch Hiểu Nguyệt tra hỏi: “Nói mau, cậu có chuyện gì giấu bản cô nương. Nó thể hiện hết lên trên khuôn mặt của cậu rồi."
Bạch Hiểu Nguyệt kéo tay Trần Gia Gia ra khỏi cổ mình phiền hà nói: “Cậu bỏ tay ra trước đã. Mình vui chỉ vì mình không cần phải kết hôn với lão già dễ họ Lưu kia nhưng bố mình vẫn được ở lại bệnh viện, không những thế ông ấy còn được chữa trị bởi các bác sĩ giỏi nữa."
Trần Gia Gia nghe bạn nói thế vui thay bạn mình nhưng cô vẫn cảm thấy có chuyện ẩn giấu gì ở đâu đây nói: "Không đúng, hiện tại cậu còn nghèo hơn cả mình, vậy thì lấy đâu ra tiền mời bác sĩ giỏi. Cậu giấu mình, được lắm. Là bạn thân bao lâu nay, cậu còn giấu mình nhiều chuyện như vậy."
Bạch Hiểu Nguyệt dưới sự truy hỏi dồn dập với sự tra tấn tâm lý về tình bạn của Trần Gia Gia không nói được câu nói.
Bạch Hiểu Nguyệt suy nghĩ trước sau gì cậu ấy cũng biết, chỉ là biết sớm hay muộn thôi. Để muộn chi bằng nói cho cậu ấy biết ngay từ bây giờ, cô nói: “Mình trịnh trọng thông báo cho cậu biết một tin long trời lở đất đó là mình kết hôn rồi, không còn làngười phụ nữ độc thân đáng giá ngàn vàng nữa."
Trần Gia Gia đang gặp một cánh gà nghe tin này đầu ong ong, miệng làm rơi miếng cánh gà xuống đất. Trần Gia Gia cũng không để ý, lấy hai tay lắc lắc vai Bạch Hiểu Nguyệt: "Kết hôn rồi. Chuyện tày trời vậy mà cậu chỉ thông báo một câu thôi sao?
Có coi mình là bạn không đấy. Cưới với ai, tổ chức ở đâu?"
Bạch Hiểu Nguyệt bị lắc vai, đầu cũng không ngừng đong đưa theo: “Đừng lắc nữa, chẳng phải đang nói cho cậu biết đấy sao. Mình chỉ đăng ký giấy kết hôn thôi, không tổ chức đám cưới. Mình sẽ kể chi tiết cho cậu biết."
Bạch Hiểu Nguyệt nghiêm túc kể lại quá trình gặp Vân Thiên Lâm như thế nào, trao đổi cuộc kết hôn chớp nhoáng, rồi các điều kiện trong hôn nhân. Có bao nhiêu bí mật cô đều tường thuật chi tiết hết, không giấu một bí mật nào.
Trần Gia Gia nghe Bạch Hiểu Nguyệt kể từng chi tiết xong cảm thấy rất ngạc nhiên, cô nói: "Hiểu Nguyệt, nghe cậu kể làm mình rất tò mò về người đàn ông này. Cậu không cảm thấy anh ta là cực phẩm trong nhân gian sao? Tại sao cậu không nhân cơ hội này, chiếm lấy tình cảm của anh ta, một bước tiến thẳng tới tim anh ta, biến cuộc hôn nhân giả thành tình yêu thật."
Bạch Hiểu Nguyệt đang nuốt miếng thịt trong miệng nghe thế bị nghẹn, không sao nuốt trôi được. Trần Gia Gia vội lấy cốc nước cho Bạch Hiểu Nguyệt uống. Cô khó khăn nuốt xuống nói:"Cậu không biết anh ta biến thái thế nào đâu. Lúc nào cũng là bộ mặt lạnh lùng âm phủ, cùng anh ta nói chuyện yêu đương chi bằng cậu đi nói chuyện với cái cây còn thú vị hơn."
Trần Gia Gia sờ sờ cắm phán xét: “Đến mức độ như vậy sao. Mình thật sự rất muốn gặp người đàn ông này. Cậu phải cho mình có cơ hội được chiêm ngưỡng dung nhan của vị lão phu nhà cậu vừa cực phẩm vừa biểến thái."
Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu chắc chắn: “Được rồi, ăn đi. Hôm nào mình sẽ tạo cơ hội cho cậu gặp mặt cực phẩm biến thái.
Gặp rồi đừng có hối hận là được."
Trần Gia Gia chắc nịch quả quyết sẽ không. Bạch Hiểu Nguyệt nhìn người bạn hùng hồn vì muốn gặp anh ta chuyện gì cũng bất chấp, thầm lắc lắc đầu. Sau đó hai người ăn uống xong rồi chia tay, hẹn một dịp khác lý tưởng gặp mặt Vân Thiên Lâm.
Bạch Hiểu Nguyệt không trở về nhà mình mà đi đến biệt thự của Vân Thiên Lâm về chuyện bố cô. Vào trong nhà, cô chẳng thấy bóng dáng ai bèn lên phòng Vân Thiên Lâm tìm kiếm. Cô gõ cửa phòng Vân Thiên Lâm, chẳng thấy ai mở cửa.
Cô nghĩ có lẽ anh chưa về, định đi xuống dưới lầu ngồi chờ.
Cô vừa ngoảnh đầu cửa mở ra, cô nhìn lại là khuôn mặt của Vân Thiên Lâm. Cô vui mừng định nói thì đã bị Vân Thiên Lâm nắm cánh tay kéo vào trong phòng. Bạch Hiểu Nguyệt mất thếliền bị sức mạnh của anh cuốn vào trong.
Bạch Hiểu Nguyệt bị Vân Thiên Lâm ôm, không còn mùi hương quen thuộc hằng ngày nữa mà thay vào đó là nồng nặc mùi rượu. Cô nhíu mày bịt chặt mũi: “Anh uống rượu đấy à?"
Vân Thiên Lâm uống rượu không biết bao nhiêu mà khuôn mặt đã không còn lạnh lùng như thường ngày nữa, trở nên quyến rũ đẹp trai hơn rất nhiều làm cho Bạch Hiểu Nguyệt có chút say mê.
Vân Thiên Lâm uống say, men rượu trong người làm anh không kiềm chế được bản thân mình, vội vàng ôm chầm lấy Bạch Hiểu Nguyệt. Cơ thể họ dính sát vào nhau, tư thế có chút ám muội. Sức của Bạch Hiểu Nguyệt không thể kháng cự lại Vân Thiên Lâm nên đành để mặc anh muốn làm gì thì làm.
⬅ Trước Tiếp ➡