Hai người máu mủ ruột thịt là các nàng cầu xin cũng vô dụng, một nhóm đại thần kia có ý muốn giúp Trần gia còn trực tiếp bị đệ đệ trách phạt.
Xương cốt của cha mẹ chồng và đại ca còn chưa lạnh, đám tẩu tử và các cháu thân thể đơn bạc, làm sao chịu nổi gian khổ trên đường áp giải này?
Nghĩ tới đây, khóe mắt Hoa Dương lại rơi lệ.
Về cảm tình, Hoa Dương cùng bọn họ cũng không sâu đậm bao nhiêu, chỉ là nàng cảm thấy bọn họ vô tội, trong lòng không nỡ.
Trần Kính Tông nhìn hàng mi dày ướt át của nàng mà quên cả động tác.
Thật ra ngoài lúc làm chuyện đó ra, hắn chưa bao giờ thấy nàng khóc qua.
Bất kể chịu phải oan ức gì ở Trần gia, nàng chỉ thể hiện ra một vẻ kiêu căng ghét bỏ với hắn, cứ như thể liếc hắn nhiều hơn một cái cũng làm bẩn con mắt.
Khóc, dù nhiều dù ít thì cũng là biểu hiện của sự yếu đuối. Một người cao ngạo như nàng chỉ biết bắt lấy điểm yếu của người ta mà châm chọc khıêu khích, sao có thể yếu thế trước mặt người khác?
Nhìn thấy những giọt lệ kia không ngừng rơi xuống, lau thế nào cũng không hết được, Trần Kính Tông thử gọi nàng "Công chúa?"
Gọi nàng ba tiếng, mỹ nhân chìm sâu trong giấc mộng cuối cùng cũng tỉnh lại, hai mắt nàng đẫm lệ mà mông lung nhìn hắn.
Tim Trần Kính Tông có sắt đá hơn nữa cũng mềm đi mấy phần, hắn thấp giọng hỏi "Mơ thấy cái gì?"
Hoa Dương kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Cho dù đã sinh ly tử biệt ba năm, nàng đương nhiên vẫn nhận ra trượng phu của mình.
Hắn mặc một thân quần áo trong màu trắng, chẳng lẽ người chết đều mặc thế này dưới âm phủ à?
Khi hắn còn sống, gương mặt lúc nào cũng âm trầm, cứ như thể ai cũng thiếu nợ hắn vậy, bây giờ lại ôn hòa hơn rất nhiềụ
Suy cho cùng thì cũng là người đã chết qua một lần, thái độ có thù địch đến mấy thì cũng phải tiêu tan thôi.
Đôi phu thê bọn họ đã từng nhìn nhau chỉ thấy chán ghét, vậy mà bây giờ Hoa Dương lại tìm thấy loại cảm giác đáng để ỷ lại ở trên người hắn.
Nàng từng ỷ lại phụ hoàng, phụ hoàng lại bận cùng thê thiếp mua vui.
Nàng từng ỷ lại mẫu hậu, mẫu hậu lại quan tâm chuyện đệ đệ có thể ngồi vững ở đông cung, long ỷ hay không hơn, hao phí sức lực mà nhọc lòng.
Từ giây phút xuất giá trở đi, nàng trở thành một phụ nhân đã gả cho người, dường như là nên trưởng thành rồi, ngay cả hành động làm nũng với mẫu hậu cũng thành không hiểu chuyện.
Hoa Dương không thích thế này chút nào, nàng muốn tiếp tục làm một tiểu công chúa vô lo vô ưu được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái, tiếc thương.
Nếu như Trần Kính Tông còn sống, Hoa Dương sẽ không lộ ra một mặt này ở trước mặt hắn, nhưng hắn cũng đã chết rồi, nói không chừng trời sáng là sẽ rời đi, nàng còn để ý làm gì?
Nàng bổ nhào vào trong lồng ngực Trần Kính Tông, mặt dán vào ngực hắn, hai tay ôm eo hắn thật chặt.
Toàn thân Trần Kính Tông cứng đờ.
Trước giờ chưa từng có nữ nhân nào ôm hắn thế này, nửa năm sau khi cưới, ngoài việc bày ra sắc mặt, chuyện nàng làm nhiều nhất là đẩy hắn ra ngoài.
Lệ nóng làm ướt nhẹp quần áo mỏng manh, một khối ngực kia cũng mát lạnh.
Trần Kính Tông tạm thời đè xuống sự kì quái, vừa ôm vừa nhẹ nhàng sờ sờ đầu nàng "Rốt cuộc mơ thấy cái gì?"
Hoa Dương không tập trung đáp "Ta không nằm mơ."
Trần Kính Tông "Vậy sao nàng lại khóc?"
Hoa Dương khẽ giật mình, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn hắn hỏi "Ngươi không biết à?"
Trên mặt Trần Kính Tông lộ vẻ mờ mịt "Biết cái gì?"
Hoa Dương nhìn ánh mắt hắn nghi hoặc lại bình tĩnh, trong lòng chua chua.
Mặc dù hắn luôn đối đầu với cha chồng, hai cha con như nước với lửa, hắn đối xử với những người thân khác cũng lạnh nhạt thờ ơ, nhưng cốt nhục chí thân, nếu để hắn biết được biến động lớn của Trần gia, hắn sẽ đau khổ căm giận đến thế nào?