⬅ Trước Tiếp ➡
Qua những chuyện này đủ để thấy gia phong chính trực của Trần gia.
"Tứ đệ nói không ăn là chàng tin à?"
La Ngọc Yến dịch người vào bên trong để trượng phu nằm xuống nói chuyện.
Trần Hiếu Tông "Nếu chỉ mình hắn thì ta tám phần mười sẽ không tin, nhưng có công chúa ở đó, hắn nào dám làm càn trước mặt công chúa?"
La Ngọc Yến hừ hừ "Lỡ như công chúa cũng thèm ăn thì sao, hai người đó chẳng phải sẽ bắt tay à."
Trần Hiếu Tông nhớ lại toàn thân phong thái kiêu ngạo của công chúa, phủ nhận nói "Công chúa không giống người dễ bị khẩu dục lung lay đâụ"
Càng là người xuất thân tôn quý thì càng thích sĩ diện, bình thường công chúa rất ghét bỏ tứ đệ, càng không muốn tứ đệ có được nhược điểm để chế nhạo nàng, Trần Hiếu Tông đoán là, dù bây giờ tứ đệ có đem cao lương mỹ vị đến bên miệng công chúa, công chúa cũng sẽ không ăn.
Hình như cũng có lý, với cả vừa mới ăn cơm trưa xong no bụng không thấy thèm nữa, La Ngọc Yến cũng không so đo chuyện này, tựa sát vào người trượng phu nói chuyện phiếm.
Tứ Nghi đường bên này, bởi vì Trần Kính Tông không chút lưu tình mà trào phúng nên Hoa Dương lại đóng cửa tiễn khách, để hắn qua sương phòng phía đông nghỉ trưa.
Trần Kính Tông không để ý.
Tính tình nàng thế này mới là bình thường, hắn cũng sớm đã quen rồi.
Ban ngày có Triêu Vân bên cạnh, Hoa Dương không quá lo lắng bên cạnh sẽ xuất hiện con côn trùng xấu xí nào, nhưng buổi tối thì không được, nhất định phải có Trần Kính Tông nàng mới có thể yên tâm ngủ.
Cho nên ăn tối xong, Trần Kính Tông ỷ thế mà ở lại, Hoa Dương cũng không đuổi hắn.
"Công chúa, nước pha xong rồi."
Hoa Dương liền chuẩn bị đi tắm.
Trần Kính Tông một tay chống đầu nằm nghiêng gần cửa sổ trên giường, nhìn nàng nói "Buổi sáng mới tắm, bây giờ lại tắm, nàng cũng không sợ tắm đến tróc da à."
Hoa Dương sớm biết hắn miệng chó không mọc được ngà voi, cũng không thèm để ý.
Trần Kính Tông đổi tư thế, nhắm mắt dưỡng thần.
Đợi khoảng chừng hai khắc, người đã trở lại, Trần Kính Tông nghiêng đầu, thấy nàng đã thay bộ trung y gấm trắng có thêu lá sen màu xanh, tóc đen nhánh dùng trâm ngọc búi lên thật cao, lộ ra một đoạn cổ thon dài trắng như tuyết, cùng với đôi gò má đặc biệt ửng hồng sau khi tắm xong.
Hắn nhìn chằm chằm, mỹ nhân mắt cũng không thèm liếc mà nhàn nhạt đi qua, chớp mắt đã tiến vào trong phòng.
Trần Kính Tông vừa muốn đi theo vào, đột nhiên nghĩ lại buổi sáng đã đồng ý với nàng sau này sẽ tắm rửa mỗi đêm.
Trần Kính Tông đi vào trong, trực tiếp dùng nước nàng dùng còn dư lại, nhanh chóng lau người một lần.
Tắm xong mới nhớ ra mình quên cầm quần áo để thay vào, nhưng Trần Kính Tông cũng lười sai nha hoàn tới giúp, lau khô xong trực tiếp quấn quần áo vừa mới cởi xuống lên người, cứ như không có việc gì mà đi ra ngoài.
Triêu Vân mới giúp công chúa chải tóc xong, tiếp theo đó cũng không có gì cần hầu hạ nữa, nàng hành lễ với phò mã gia vừa vào cửa, cúi đầu lui ra.
Hoa Dương rời khỏi bàn trang điểm, liếc ra bên ngoài giường Babu, thấy Trần Kính Tông mặc quần áo lúc ban ngày, nàng vô thức nhíu mày.
Trần Kính Tông "Tắm rồi nhưng quên cầm quần áo vào."
Vừa nói hắn vừa cởi đồ ra.
Hoa Dương ...
Vào lúc hắn mới lộ ra lồng ngực, Hoa Dương nhanh chóng xoay người rồi buông màn lụa xuống.
Trần Kính Tông thay quần áo xong, thổi tắt đèn rồi đi vào bên trong.
Hai mắt đã quen với bóng tối, nhìn thấy nàng ngoảnh mặt vào trong nằm ở giữa giường, chăn mỏng phủ ở trên người, phác họa ra dáng người uyển chuyển tinh tế.
Trần Kính Tông rất có tự giác, gỡ chăn gối để ở ngoài giường xuống, tiếp tục ngủ ở địa bình.
Hoa Dương yên lặng nhìn ván giường.
⬅ Trước Tiếp ➡