⬅ Trước Tiếp ➡
Kiếp trước hai vị tẩu tử đều cung cung kính kính trước mặt nàng, trái lại là Hoa Dương luôn thanh cao, thà rằng ở một mình cũng không muốn đi tìm các tẩu tử tán gẫụ
Tất cả cẩm y hoa phục, trang sức châu báu mà nàng dùng đều là đồ ngự tứ, càng không đáng phải đi ngưỡng mộ người khác.
Lại thêm việc đã từng tận mắt nhìn thấy người nhà Trần Kính Tông đeo còng tay còng chân thê thảm đi trên nền tuyết, sống lại quay về Hoa Dương càng dễ mềm lòng hơn.
Trần Kính Tông nhổ ngụm trà trong miệng ra, ánh mắt nhìn nàng giống như đang nhìn một kẻ ngụ
Hoa Dương nhíu mày "Làm gì?"
Trần Kính Tông "Nàng nào phải công chúa, rõ ràng là tiên nữ hạ phàm không biết nhân gian thống khổ, thấy ai đáng thương cũng muốn giúp một tay."
Hoa Dương bị hắn nói đến mức khuôn mặt yêu kiều chuyển từ trắng sang đỏ rồi lại từ đỏ sang xanh.
Trần Kính Tông thay nàng mở miệng "Có phải nàng cảm thấy ta hẹp hòi, chỉ một con cá mà thôi, lại ngay cả huynh tẩu ruột thịt cũng không muốn chia?"
Hoa Dương không nghĩ như vậy, chỉ là cảm thấy, nếu như tam phòng đã biết bí mật của bọn họ rồi, vậy Trần Kính Tông thỉnh thoảng mang sang một con cá, một con gà thì cũng chẳng sao, suy cho cùng thì bên đó có người mang thai.
Trần Kính Tông xùy một tiếng "Ta đi bắt cá là vì thấy nàng gầy đến thế này, muốn để nàng bồi bổ thân thể, nếu tam ca thật sự đau lòng tam tẩu thì hắn có thể tự đi. Nàng đừng nhìn dáng vẻ văn nhân của hắn, hắn sống ở đây đến bảy tám tuổi mới vào kinh, lúc còn bé cũng chạy loạn khắp núi, cho dù bây giờ hắn không bắt nổi gà rừng hay thỏ, nếu muốn ăn cá cũng biết phải đi đâu tìm."
"Tự hắn không đi là vì sợ bị lão đầu tử phát hiện, sợ thanh danh hiếu tử, quân tử của hắn bị phá hỏng. Đổi lại là chỗ chúng ta chia thịt, phu thê bọn họ đều có thể yên tâm thoải mái, sẽ cảm thấy là chúng ta phá hỏng quy củ trước, lỡ như một ngày nào đó bị lão đầu tử phát hiện, bọn họ ăn là vì lí do mang thai thì có thể tha thứ được, nàng và ta thì có thể tìm cớ gì, nói nàng đường đường là một công chúa nên không chịu khổ được?"
"Đừng bảo sẽ không bị lộ, bên kia bọn họ có Nhị Lang, Tam Lang, tam ca khôn khéo, nhưng hai đứa nhỏ có thể gạt được lão đầu tử sao?"
Hoa Dương ...
Trần Kính Tông "May mà nàng là công chúa, nếu nàng là nữ nhi nhà bình thường, sau khi xuất giá mà nhiều thêm mấy người tẩu tử, đời này sẽ có số bị bắt nạt."
Nói xong, hắn phủi phủi vạt áo, nghênh ngang rời đi.
Hoa Dương nghiến răng nghiến lợi.
Triêu Vân nhỏ giọng khuyên "Công chúa đừng tức giận, lời phò mã nói cũng có chút đạo lý."
Hoa Dương hiểu rõ, khiến nàng tức giận là thái độ của Trần Kính Tông, nói đạo lý thì cứ việc nói đạo lý, sao cứ phải trào phúng thế?
Nghe nói rất nhiều phò mã ở trước mặt công chúa đều rất cung kính, vì sao Trần Kính Tông hắn lại không giống vậy, phụ hoàng cũng chưa từng nói nàng như vậy
Tác giả có lời muốn nói
Hoa Dương Lúc thì muốn đối xử tốt với ngươi, lúc thì lại muốn đánh ngươi.
Trần Kính Tông Ta thì rất đơn giản, chính là muốn làm làm nàng.
Bên ngoài Tứ Nghi đường, trên hành lang.
Trần Hiếu Tông đứng chắp tay sau lưng, chỉ chừa cho Trân Nhi một cái bóng lưng, ngăn ngừa tất cả hiềm nghi nào nói hắn muốn câu dẫn tì nữ bên người công chúa.
Trân Nhi len lén quan sát bóng dáng cao lớn kia, trong lòng chỉ thấy thật đáng tiếc.
Nếu như phò mã cũng ôn nhu như ngọc, nho nhã lễ độ giống như Tam gia, vậy công chúa và phò mã nhất định sẽ chung sống hòa thuận, phu thê ân ái, chứ không phải ba ngày cãi một trận lớn, hai ngày cãi một trận nhỏ.
⬅ Trước Tiếp ➡