⬅ Trước Tiếp ➡
Đặt muỗng canh xuống, Trần Kính Tông suy đoán nói, chỉ có như vậy mới có thể giải thích được lúc trên đường nàng rõ ràng một bụng oán khí, dưới ngòi bút tự thuật lại giống như biến thành người khác.
Hoa Dương "Nói thật mà thôi, trừ ngươi ra, cả nhà ngươi đúng là săn sóc chu toàn với ta, còn điều kiện ở trạm dịch sơ sài, xe ngựa xóc nảy đều là chuyện không thể tránh được."
chỗ nghỉ chân
Trần Kính Tông "Sao lại trừ ta ra, ta đối xử không tốt với nàng chỗ nào?"
Không đợi Hoa Dương lôi chuyện cũ ra, giọng của Triêu Vân đã truyền vào "Công chúa, phò mã, lão phu nhân tới "
Phu thê hai người nhìn nhau, Hoa Dương đứng dậy thu dọn bàn sách, Trần Kính Tông thì nhanh chóng giấu bát canh và những vật khác vào trong... tịnh phòng.
Hoa Dương ...
Nàng có lẽ sẽ không bao giờ dùng đến bộ đồ ăn này nữa.
Chờ Trần Kính Tông đi ra, nàng nguýt hắn một cái rồi mới đi ra ngoài.
Tôn thị đang cùng Trân Nhi đi vào trong viện, theo sau là đại nha hoàn bên người, Lạp Mai.
Tôn thị là chính thê của Các lão Trần Đình Giám.
Nàng sinh ra trong thành Lăng Châu, cha là giáo dụ trong quan học, học thức uyên bác, năm đó Trần Đình Giám thường xuyên đi bái phỏng tiên sinh mới quen biết Tôn thị rồi cưới về làm vợ.
giáo viên
Mẹ chồng mất, con dâu là Tôn thị mặc một thân áo vải trắng, đầu cắm trâm gỗ đàn hương, ăn mặc như một phụ nhân bình thường trấn trên, chỉ là lúc còn trẻ dung mạo bà mỹ lệ, sau lại luôn đi theo Trần Đình Giám làm phu nhân nhà quan, sống trong nhung lụa, vừa nhìn là biết một vị phu nhân nhà giàụ
Tứ Nghi đường chỉ cách nhà chính một cái hành lang, hoàng hôn hôm qua Hoa Dương bị một con rắn dọa đến thét lên, Trần Đình Giám và Tôn thị đều nghe thấy, lúc đó Tôn thị vội chạy tới an ủi một phen, hôm nay lại tới xem thử, rất lo lắng con dâu công chúa nũng nịu bị dọa đến đổ bệnh.
Mới hỏi chuyện Trân Nhi xong, Tôn thị nhìn thấy Hoa Dương từ trong phòng đi ra, theo đằng sau là lão tứ nhà mình.
Ánh mắt quét qua mặt phu thê hai người, Tôn thị hơi híp mắt.
Cảm giác không đúng lắm
Công chúa ghét bỏ lão tứ thô lỗ, lão tứ cũng ghét bỏ công chúa kiêu căng, lúc hai người ở chung luôn nhìn đối phương không vừa mắt, nhưng lúc này lại thấy rất hòa hợp.
Lẽ nào cuối cùng công chúa cũng phát hiện ra vài ưu điểm của lão tứ, ví dụ như lúc sợ rắn rết có thể để lão tứ ra ngăn lại?
Vào lúc Tôn thị âm thầm suy nghĩ, Hoa Dương sống lại trở về lại gặp được mẹ chồng, trong lòng chua xót.
Toàn bộ Trần gia, gần như ai cũng kính nể nàng, trong đó mẹ chồng đối xử với nàng tốt nhất.
Cha chồng cùng hai vị huynh trưởng đều là nam tử, cho dù muốn chăm sóc nàng cũng rất ít khi gặp riêng nàng nói chuyện, hai vị tẩu tử càng e sợ nàng hơn, hoặc là không muốn để người khác cảm thấy họ cố ý nịnh bợ nên rất hiếm khi chủ động đến gần nàng, chỉ có mẹ chồng thường xuyên qua thăm, hỏi han ân cần, săn sóc tỉ mỉ.
Có lẽ bên trong cũng liên quan đến việc e sợ nàng, nhưng Hoa Dương có thể phân biệt được thật lòng và thái độ nể mặt, mẹ chồng thật sự thích nàng.
Mẹ chồng tốt như vậy, mà kiếp trước vào lúc cha chồng bệnh chết, toàn phủ vào ngục, bà bị đả kích bởi việc đại ca bị chết oan, đau lòng mà chết.
"Nương, người tới rồi."
Hoa Dương bước nhanh vài bước, đỡ lấy tay trái của bà.
Tôn thị ngây người
Đại nhi tức, Tam nhi tức sau khi gả vào đều gọi nương theo các con mình, chỉ có vị công chúa này thân phận tôn quý, vẫn luôn khách khí gọi nàng là mẫu thân.
Mẫu thân cũng rất được, bà là một dân nữ xuất thân tầm thường, may mắn cưới được một nàng công chúa về làm dâu cũng là mộ tổ bốc khói xanh rồi
chỉ việc trèo cao
⬅ Trước Tiếp ➡