⬅ Trước Tiếp ➡
Thi Mị "Hu hu hu, mông đau, muốn chồng xoa xoa "
"Cút."
"Không muốn, Thi Mị muốn đi xuỵt xuỵt " Thi Mị chu môi, ra vẻ tội nghiệp "Chồng cởi quần giúp em đi "
Trên trán Thời Lệnh Diễn đều nổi gân xanh "...Đi ra "
Thi Mị cứ như vậy bị kéo lôi ra ngoài.
Thời Lệnh Diễn đứng ở cửa gọi to "Dì Trần, giúp cô ấy "
Dì Trần nghe tiếng thì nhanh chóng đi đến, từ xa đã nhìn thấy Thời Lệnh Diễn đóng sầm cửa, nhốt Thi Mị lẻ loi đứng ở ngoài.
Thời Lệnh Diễn thay áo khoác, lúc trở lại trước máy vi tính lần nữa thì phát hiện mình đã muộn mười mấy phút.
Vừa ngồi xuống liền phát hiện ánh mắt nhìn mình của mọi người trở nên khác lạ.
Khuôn mặt đẹp trai trầm xuống, Thời Lệnh Diễn lạnh nhạt nói "Ai không họp thì cút."
Đám người nhìn nhau giật mình một cái, nháy mắt lấy lại tinh thần bắt đầu nghiêm túc họp.
...
Hơn một tiếng sau thì họp xong.
Thời Lệnh Diễn mở cửa liền phát hiện một kẻ đáng thương đáng ngồi xổm ở ngoài.
Thi Mị tội nghiệp cầm một cái đĩa có để sandwich ở trên.
Lúc nhìn thấy Thời Lệnh Diễn thì vui vẻ nhảy lên, gọi "Chồng ơi "
Vì đột ngột nhảy lên như thế nên sandwich trong đĩa liền rơi bộp ra ngoài, trúng vào mu bàn chân của Thời Lệnh Diễn.
Thi Mị nhanh chóng nhặt lên, lấy tay áo phủi phủi, sau đó nịnh nọt đưa qua "Ăn sáng thôi "
Thời Lệnh Diễn cau mày, lại đóng "Sầm" cửa lại, lần nữa nhốt cô ở ngoài.
Thi Mị Bà đây đã làm sai cái gì hả
……………...
Trong vòng một năm nhất định phải có thai
Thời Lệnh Diễn đóng cửa lại, có hơi đau đầụ
Đúng là đáng ghét
Bữa trưa.
Lúc Thời Lệnh Diễn đi xuống thì Thi Mị đã ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.
Trên cổ đeo khăn ăn, nghiêm chỉnh ngồi chờ dì Trần lấy cơm cho mình.
Ông Thời thấy Thời Lệnh Diễn ngồi xuống thì nói "Bà con vừa mới gọi điện thoại tới đấy."
Động tác nhận cơm từ người giúp việc của Thời Lệnh Diễn có hơi khựng lại.
Cha mẹ của Thời Lệnh Diễn đã chết từ hai mươi năm trước do tai nạn máy bay.
Năm đó, anh mới 8 tuổi.
Sau này, Thời Lệnh Diễn được ông bà nuôi lớn.
Ông Thời và bà Thời vô cùng yêu thương nhau, mấy chục năm sống chung, ông Thời luôn luôn nghe theo bà Thời.
Nhưng riêng chuyện hôn nhân của Thời Lệnh Diễn thì hai ông bà lại có quan điểm khác nhaụ
Ông Thời cho rằng, làm người thì có ơn phải báo. Thi Mị đã hy sinh tính mạng để cứu Thời Lệnh Diễn, nên phải có trách nhiệm đến cùng với cô.
Dù sao, gia đình của Thi Mị quá tệ.
Còn bà Thời thì cảm thấy cháu mình xứng đáng với các cô gái danh gia vọng tộc hơn.
Loại phụ nữ như Thi Mị, xét về gia thế, bối cảnh thì chẳng chỗ nào xứng với cháu trai của mình cả
Huống hồ bây giờ cô còn là một kẻ ngốc.
Thời Lệnh Diễn nghĩ bà gọi điện tới chắc là nghe được từ người hầu trong nhà chuyện Thi Mị ngủ trong phòng mình hôm qua.
Quả nhiên, ông Thời nhanh chóng nói tiếp "Bà ấy bảo, hai đứa đã kết hôn nửa năm rồi, cũng đến lúc cho bà ấy chút tin tốt."
Thời Lệnh Diễn "Tin tốt?"
Thi Mị "..."
Cái này còn phải hỏi lại à?
Nhất định là nói về chuyện mang thai rồi
Ông Thời nói "Vợ chồng bình thường đừng nói là mang thai sinh con, ít nhất là phải ngủ cùng giường đã."
Thời Lệnh Diễn "..."
"Lệnh Diễn, ông biết con chưa quên được Đường Vũ, nhưng bây giờ Thi Mị mới là vợ con, điều này con phải rõ."
Thời Lệnh Diễn hơi cúi đầu "Con biết."
Ông Thời than thở "Ông cũng không muốn ép con, nhưng con hẳn là phải hiểu, ông làm chuyện gì cũng nghĩ cho con."
Nếu như là bà Thời thì tất nhiên sẽ không muốn tổ chức đám cưới cho Thời Lệnh Diễn.
Theo bà thì nếu đã kết hôn, chung giường thì nhất định phải sinh con.
Cho nên khi bà nghe nói tối qua cuối cùng thì Thi Mị cũng ngủ chung phòng, thì không ngại xa xôi gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm.
Bạn bè của bà Thời rất nhiều, một tuần trước đã ra nước ngoài để tham gia tiệc sinh nhật 70 tuổi của bạn thân.
Thời Lệnh Diễn hỏi "Trước đây chẳng phải bà không đồng ý sao?"
"Ừ." Ông Thời gật đầu "Là ông nói với bà ấy, cô ngốc kia không đáng lo nữa, với cả con cũng thích nó nên bà ấy mới đồng ý nhượng bộ, còn nói trong một năm nhất định phải có thai thì mới chịụ"
Thi Mị "..."Đúng là người một nhà thì giống nhau
Nhưng mà có thể hỏi ý kiến của cô trước được không?
Thời Lệnh Diễn nhíu mày "Con chưa đồng ý."
"Con đồng ý rồi." Ông Thời sắc mặt không đổi, bình tĩnh nói "Con đồng ý cưới nó thì có nghĩa là đã đồng ý tiếp nhận việc nối dõi tông đường của nhà mình rồi."
"Con chỉ đồng ý kết hôn..."
"Kết hôn sinh con là chuyện lớn, ông biết không vội được." Ông Thời vô cùng rộng lượng phất tay "Cho nên từ hôm nay trở đi, hai đứa phải bồi dưỡng tình cảm thật tốt, sau này con cũng phải về nhà ở mỗi ngày."
⬅ Trước Tiếp ➡