Khi hai đứa trẻ đến cổng trường, đã có rất nhiều phụ huynh đứng chờ bên ngoài.
Các phụ huynh canh giữ ở cổng, không ai được phép vào trong.
Bà Ninh dặn dò Ninh Hạ “Bé con, con phải chăm sóc Tiểu Viễn, tan học thì dắt cậu ấy về nhà ngay. Đừng chạy lung tung trên đường nhé.”
Ninh Hạ bĩu môi “Dạ biết rồi bà.”
Lúc này cô đã có thể chắc chắn mình đã tái sinh
Mọi thứ trên đường đi, từng câu nói của mọi người đều giống hệt ký ức. Ngay cả việc cô suýt vấp phải một viên đá cũng không khác chút nào
Ninh Hạ không hiểu vì sao mọi chuyện lại xảy ra như thế. Cô chỉ biết mình phải tiếp tục sống theo quỹ đạo cũ.
Ninh Hạ và Phó Viễn được phân vào cùng một lớp, lớp 1A của trường tiểu học thực nghiệm thành phố B.
Theo ký ức, cô dẫn Phó Viễn đến lớp.
“Ninh Hạ, sao cậu lại chơi với cậu bé ăn xin vậy? Hai người còn nắm tay nhau nữa, không thấy xấu hổ à?” Một cậu bé mập mạp chỉ tay vào hai người, cười ầm lên “Cậu có định kết hôn với cậu bé ăn xin không? Mọi người mau tới xem này, Ninh Hạ muốn kết hôn với cậu bé ăn xin ”
Cậu bé mập đó là Hoàng Siêu, ở cùng khu tập thể với bọn họ. Trong ký ức của Ninh Hạ, cậu ta là kẻ thích trêu chọc Phó Viễn nhất.
Tiếng hét của Hoàng Siêu thu hút rất nhiều học sinh khác, và bọn chúng bắt đầu ồn ào gọi hai đứa là “cậu bé ăn xin và cô bé ăn xin.”
Phó Viễn sợ hãi, nắm chặt tay Ninh Hạ.
Cậu không thích đám đông, cũng không thích bị mọi người vây quanh.
Ở kiếp trước cũng như vậy. Nhưng lúc đó, Ninh Hạ và Phó Viễn không đi vào lớp cùng nhau, mà là cách nhau một khoảng.
Bọn trẻ tinh nghịch chẳng thèm để ý, cứ tiếp tục trêu đùa.
Khi đó, Ninh Hạ cảm thấy cực kỳ xấu hổ, mặt đỏ bừng lên và hét “Các cậu đừng nói bậy nữa Tớ ghét cậu bé ăn xin nhất Tớ sẽ không bao giờ kết hôn với cậu ta ”
Sau đó, cô không thèm để ý đến Phó Viễn nữa, lập tức tìm chỗ ngồi xuống.
Chỉ còn Phó Viễn đứng lẻ loi, bối rối, bị một đám trẻ vây quanh cười nhạo.
Nhưng lần này, khi nhìn đám trẻ trước mặt, Ninh Hạ chỉ cảm thấy bọn chúng thật trẻ con và buồn cười. Cô quay lại, nắm chặt tay Phó Viễn hơn, rồi đẩy bọn trẻ ra “Tránh ra hết đi, đồ ngốc ”
Bọn trẻ sững sờ.
Mới học lớp một, chúng đã bị hai chữ “đồ ngốc” làm cho khiếp sợ, đứng đờ ra đó.
Cho đến khi cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp, cả đám mới chịu ngồi xuống, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Ninh Hạ bằng ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Chủ nhiệm lớp họ Lâm là một giáo viên mới, người rất dịu dàng nhưng không có nhiều uy quyền, khiến đám học sinh nghịch ngợm chẳng hề sợ cô.
Cô giáo Lâm đứng trên bục giảng, giảng giải những điều cần chú ý cho học kỳ mới, nhưng Ninh Hạ lại không thể tập trung lắng nghe. Cô vẫn mãi nghĩ về tất cả những điều kỳ lạ đã xảy ra kể từ khi cô tỉnh lại, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không tìm được lời giải.
Cảm thấy có một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, Ninh Hạ quay sang, thấy Phó Viễn ngồi ngay bên cạnh.
Không ai muốn ngồi chung bàn với Phó Viễn. Khi xếp chỗ ngồi, mọi người đều nhanh chóng chọn chỗ với những người bạn thân của mình, chỉ có Phó Viễn lẻ loi đứng một bên, nghịch ngón tay, trông vô cùng bối rối.
Không còn cách nào khác, vì đã hứa với bà ngoại sẽ chăm sóc Phó Viễn, Ninh Hạ chủ động trở thành bạn cùng bàn với cậụ Lúc ấy, Phó Viễn trông vui sướng tột cùng.
Cậu tròn xoe đôi mắt, cười ngọt ngào nhìn cô.
"Cậu nhìn cái gì mà nhìn? Cẩn thận, tớ đánh cậu bây giờ " Ninh Hạ giơ nắm đấm dọa cậu từ dưới bàn.
Phó Viễn càng cười rạng rỡ hơn, cậu nói chậm rãi, rõ từng chữ "Cậu… đẹp lắm."
Nhìn gương mặt ngây thơ của cậu bé, Ninh Hạ bỗng đỏ mặt, cảm thấy hơi chột dạ.