Hai người cùng nhau đi học, giữa đường gặp Tô Mễ. Phó Viễn lập tức khoe cặp sách mới “Của Hạ Hạ.”
Tô Mễ nhìn chiếc cặp mới tinh màu lam của Ninh Hạ, rồi nhìn Phó Viễn đang vui vẻ với chiếc cặp cũ, và lập tức hiểu chuyện. Cô gật đầu “Cặp mới của cậu đẹp thật.”
Phó Viễn nghiêm túc gật đầu “Đẹp thật.”
“Ngốc nghếch,” Ninh Hạ cười trêu cậu, nhưng Phó Viễn không giận.
Thực ra, Ninh Hạ chưa từng thấy cậu giận ai bao giờ.
Ba người cùng vào lớp.
Chiếc cặp màu hồng trên lưng Phó Viễn ngay lập tức thu hút sự chú ý.
Ai cũng biết đó từng là cặp của Ninh Hạ, nhưng giờ lại thuộc về Phó Viễn.
Rõ ràng là Ninh Hạ đã tặng cặp sách cho cậu
Một đám nam sinh trong lớp lập tức cảm thấy không vui.
Ninh Hạ vừa là lớp trưởng vừa là ủy viên học tập, không chỉ xinh xắn mà còn học rất giỏi, khiến nhiều cậu trong lớp thích thầm cô.
Nhưng Ninh Hạ lại luôn chơi với cậu bé ăn xin Phó Viễn.
Điều này khiến nhiều người ghen tị, đặc biệt là Hoàng Siêu và cậu bạn cùng bàn của cậu ta, Lý Dũng.
Họ thường cố tình ném cục tẩy lên chỗ ngồi của Phó Viễn, rồi dùng bút chọc vào lưng cậu, giả vờ thành thật nhờ cậu nhặt giúp.
Suốt buổi sáng, lưng áo Phó Viễn dính đầy dấu mực, thậm chí có chỗ bị bút chọc thủng.
Khó mà tưởng tượng được dưới lớp quần áo, làn da cậu đã bị tổn thương thế nào.
Nhưng Phó Viễn ngốc nghếch không nhận ra, chỉ nghĩ rằng mọi người đang đùa với cậụ
Giờ ra chơi, Ninh Hạ không nhịn được nói “Cậu phải học cách phân biệt điều tốt và điều xấu, biết nói không với những điều không thích.”
Phó Viễn chỉ cười ngây thơ, khiến Ninh Hạ thở dài “Cậu phải biết tự bảo vệ mình. Tớ không thể ở bên cạnh cậu cả đời.”
Câu cuối cô không nói ra.
Cậu vẫn còn nhỏ, chưa thể hiểụ
Giờ học buổi chiều, sau khi nộp bài tập ngữ văn cho cô giáo Lâm, Ninh Hạ quay về lớp thì không thấy Phó Viễn đâụ
Hỏi Tô Mễ, cô bé bảo vừa rồi có mấy nam sinh kéo Phó Viễn đi vệ sinh.
Cùng đi vệ sinh? Ninh Hạ nghi ngờ, ngồi đợi vài phút mà Phó Viễn vẫn chưa về, lòng bắt đầu có dự cảm xấụ
Tô Mễ vừa định hỏi Ninh Hạ một bài tập, nhưng quay đầu lại chỉ thấy cô cầm cây lau nhà chạy ra khỏi lớp “Hạ Hạ ”
Tô Mễ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy Ninh Hạ lo lắng thì cũng vội vàng chạy theo.
Ninh Hạ chạy một mạch tới cửa nhà vệ sinh nam, dừng lại thở dốc nhưng vẫn cố căng tai nghe ngóng bên trong.
Quả nhiên, cô nghe thấy tiếng cười lớn đầy kiêu ngạo của Hoàng Siêu “Mọi người nhìn xem, thằng ăn xin này có phải ngốc không, cặp sách bị ném vào hố bẩn mà còn nhặt lên, thật kinh tởm.”
“Đồ ngốc, tao cảnh cáo mày phải tránh xa Ninh Hạ ra, nghe chưa? Nếu không, lần sau tao sẽ tè vào người mày đấy.”
“Ha ha ha ha ha ”
Tiếng cười rộ lên khắp nhà vệ sinh.
Lúc này, làm sao Ninh Hạ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cơn giận không thể kiềm chế trào dâng trong lồng ngực cô.
Không chần chừ gì, cô xông thẳng vào nhà vệ sinh nam.
Những cậu bé đứng gần cửa thấy một cô bé lao vào, hét toáng lên rồi vội vàng chạy ra ngoài. Có cậu thậm chí còn chưa kịp kéo quần, sợ hãi bỏ chạy.
Ninh Hạ xông vào tận cùng bên trong, và cuối cùng cũng thấy Phó Viễn bị một đám người vây quanh.
Phó Viễn ôm chặt chiếc cặp màu hồng nhạt, dù cặp đã dính đầy vết bẩn, nhưng cậu không để ý, chỉ ôm chặt vào ngực.
Bị đám bạn đẩy vào góc tường, cậu sợ hãi đến mức run rẩy, khuôn mặt tái nhợt, không thể che giấu nỗi sợ.
“Mẹ kiếp ” Ninh Hạ gào lên giận dữ.
Đám trẻ nghe tiếng, quay đầu lại, chỉ thấy Ninh Hạ giơ cao cây lau nhà, tức giận lao tới.
Cơn thịnh nộ khiến Ninh Hạ đánh rất mạnh, dùng hết sức lực của mình.