⬅ Trước Tiếp ➡

cần có người đến nói cho cô biết, bờ đối diện đang ở cách cô không xa, chỉ cần nỗ lực một chút là có thể tới rồi.
Đầu kia điện thoại lại bắt đầu lâm vào một trận trầm mặc.
"Mình cũng không biết." Kha Oánh là người rất thành thật "Tuy nghề nghiệp của mình là phóng viên, cái nghề này có thể giúp mình nhìn xa trông rộng, nhưng mà, Liên Hảo, mình không thể nào nhìn thấu người đàn ông của cậu, với anh ta mà nói, quá thâm ảo, anh ta không chỉ giống như một quyển kinh thư, mà quyển kinh thư này còn là quyển kinh thư viết bằng chữ Phạn." Tắt điện thoại, Liên Hảo rũ mắt, nhìn chằm chằm bản thân mình trước gương, cười tự giễụ Kinh thư tiếng Phạn?
Đúng vậy, Kha Oánh nói rất đúng, anh đã từng nói với cô "Liên Hảo, em đừng đến thử chạm vào thế giới nội tâm của anh, có đôi khi, chính anh cũng không hiểu hết bản thân mình." Cởi giày cao gót ra, chân trần bước đến mở nhạc lên, Cố Liên Hảo ngồi xuống trước cửa sổ, đầu tựa vào trên kính, đầu gối hơi co lại.
Mười giờ rưỡi, anh vẫn không có trở về, bình hoa Tulip vẫn như cũ kiều diễm, hoa quả thịt nguội vẫn như cũ làm cho người ta thèm thuồng, rượu ngon vẫn như cũ làm cho người ta liên tưởng đến trang trại nho mênh mông vô bờ cùng với vẻ mặt vui vẻ của chủ vườn nho trong vụ thu hoạch.
Mười một giờ, Liên Hảo lại gọi cho anh, vẫn là trạng thái tắt máy như cũ.
Mười một giờ năm mươi phút, Liên Hảo mở nắp rượu, rót ra ly rượu được cất giữ vài thập niên, uống một ngụm to, rồi tự dưng cô lại muốn khóc, theo khóe mắt, một giọt nước mắt không biết vì sao lại trào ra.
Mười hai giờ, lại là một ngày qua đi.
Liên Hảo tắt nhạc, lại tắm một lần nữa, cùng với men rượu còn chưa tan đi nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, cô mơ thấy căn nhà cạnh biển của bà ngoại, mơ hồ, cô vẫn còn là cô gái nhỏ mười mấy tuổi, dưới ánh hoàng hôn, cô vụng trộm chạy ven bờ biển nô đùa.
Lúc tỉnh dậy, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa rọi vào trong phòng ngủ, không gian mang theo vài điểm mịt mờ.
Liên Hảo nhìn phòng ngủ ngẩn người một lúc, cô không thích cách bố trí của phòng ngủ này, màu xám trắng chiếm hơn nữa không gian khiến cho một khi ở trong này lâu sẽ sinh ra cảm xúc tiêu cực.
Nhưng Lan Đình Phương lại thích như vậy, anh thích cái loại phong cách trầm tính mang theo tao nhã.
Chẳng hạn như bức tranh sơn dầu lớn đối diện giường, nó là do anh mất rất nhiều tâm tư mua từ trong tay của một vị quý tộc Châu Âu, nghe nói có hơn một trăm năm lịch sử.
Toàn bộ bức tranh sử dụng sắc màu trầm, cối xay gió cũ nát cùng một nửa bên mặt của một thiếu nữ gầy gò, thiếu nữ kia rất gầy, cổ phảng phất như muốn gãy, bởi vì gầy nên thành ra cảm giác ánh mắt nửa bên mặt đặc biệt to, to mà trống rỗng, đột ngột trừng mắt nhìn cô, cứ như đang nhìn thẳng vào thế giới nội tâm của cô vậy.
Ban đầu khi treo bức tranh ở nơi đó, mỗi buổi sáng, khi Liên Hảo tỉnh lại đều sẽ bị nó dọa cho nhảy dựng lên.
Đến phòng khách, nhìn những thứ mà tối hôm qua mình đã chuẩn bị, cô tự giễu cười cười, rồi vỗ vỗ đầu mình, Cố Liên Hảo, mày lại làm chuyện không đâu rồi.
Liên Hảo rất hay tự giễu, một vị triết học gia đã nói, tự giễu là


⬅ Trước Tiếp ➡