Chương 6
tuy rằng cô ấy cùng Cố Liên Hảo chưa từng tiếp xúc nhiều, nhưng cô ấy cảm thấy Cố Liên Hảo đúng là một người thần bí.
Theo Cố Liên Hảo viết chuyên mục, cô ấy loáng thoáng còn cảm thấy Cố Liên Hảo là một người có tâm sự.
"Không biết, chúng tôi cùng nhau làm việc cho tới bây giờ cũng không nói đến việc tư, bình thường khi bản thảo có vấn đề mới cùng nhau tiến hành trao đổi.
Bất quá, tôi cảm thấy cô ấy hẳn là rất yêu chồng của mình, bởi vì tôi thấy cô ấy cực kỳ quý trọng nhẫn cưới trên tay." Ông nhớ trên ngón áp út của Cố Liên Hảo có đeo một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn này cũng bình thường như bao chiếc nhẫn khác, nhưng mỗi lần làm việc cô luôn cẩn thận tránh đi không để đụng trúng nhẫn của mình.
Gật đầu, An Mỹ Nhân nhớ đến Cố Liên Hảo, đó là một người phụ nữ thật mâu thuẫn, lúc làm việc thì thần thái sáng láng, cả người toát ra một loại cơ trí làm cho người ta tin phục, nhưng khi đã hoàn thành xong việc, cô liền trở nên lôi thôi lếch thếch, thích ngồi ở đại sảnh khách sạn nhìn người đến người đi ngẩn người, một đầu tóc xoăn ngắn, mặc áo sơmi rộng rãi càng khiến cô trông trở nên nhỏ bé.
Một người hai mươi bảy tuổi tựa như một cô gái nhỏ, cùng với thời điểm làm việc hoàn toàn là hai người trái ngược nhaụ Cố Liên Hảo vừa lái xe vừa xúc xúc túi vải, trong đó chứa mô hình thuyền buồm do điêu khắc gia nổi danh ở Brunei làm ra.
Điêu khắc gia còn cố ý dùng hương liệu ở trên mô hình, nghe nói cái loại hương liệu này càng chạm vào thì lại càng phát ra hương thơm.
Anh thích nhất chính là sưu tập đủ loại mô hình thuyền buồm, cả một căn phòng hình như muốn không còn chỗ chứa nữa.
Cố Liên Hảo hơi hơi nở nụ cười, mười ngày trước cùng anh gọi điện thoại, anh nói ngày hai tháng tư sẽ trở về, nói năm nay bất luận như thế nào cũng đều sẽ cùng cô trải qua ngày kỷ niệm kết hôn.
Thời điểm chờ đèn xanh đèn đỏ, Cố Liên Hảo vỗ vỗ mặt mình, lầm bầm lầu bầu, Cố Liên Hảo, thật không ngờ mới chỉ như vậy mà mày đã đỏ mặt rồi.
Nhưng mà nói gì thì nói, cô đối với ngày kỷ niệm này quả thật rất trông đợi.
Xe chạy đến Thanh Nguyên thì trời cũng đã chập tối.
Mỗi lần đối mặt hết cửa điện tử này đến cửa điện tử khác, Cố Liên Hảo đều có chút đau đầụ Thiết kế của nơi này không khác gì một căn cứ bí mật quân sự, camera, cửa điện tử không chỗ nào là không có.
Cuối cùng, cô rốt cuộc cũng đem được xe chạy vào gara, từ thang máy đi lên.
Lại bất đắc dĩ đem ngón tay dán tại khóa vân tay, mỗi lần cô làm động tác này, trong đầu sẽ tự nhiên ví mình với nữ đạo tặc cao siêu trong phim điện ảnh.
Liên Hảo thở dài, người kia đã đem riêng tư cá nhân của mình đặc ở vị trí khó tiếp cận nhất, dần dà, Cố Liên Hảo cảm thấy chỉ cần ở nơi đây một lúc, sẽ cảm thấy giống như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Cửa mở, căn nhà hoàn toàn u tối, hiển nhiên, anh còn chưa có trở về.
Cô mở đèn lên.
Không biết bắt đầu từ khi nào thì chỉ cần vừa đến ban đêm, Cố Liên Hảo liền có thói quen đem toàn bộ đèn trong nhà bật lên hết.
Nơi này quá lớn, có đôi khi quá yên tĩnh, dường như chỉ còn lại tiếng hít thở của bản thân