Chương 31
nhăn nơi khóe mắt cũng rất mê người.
Mẹ cô cùng dì Đại Thiến đến khách sạn đã đặt đước, khi Liên Hảo lái xe đưa hai người đến khách sạn xong trở về nhà thì Lan Đình Phương cũng đã về, anh đang tựa vào trên sofa ngủ, trên người có hơi thở đặc trưng khi vừa mới tắm rửa xong, đầu ướt sũng.
Nửa ngồi ở trước mặt anh, Liên Hảo nhẹ nhàng lấy tay đi ngăn lại những giọt nước sắp rơi xuống từ tóc phân táng trước trán anh, mặt anh cũng chỉ cách cô mấy chục cm, chính khuôn mặt này đã năm qua năm ngày qua ngày chiếm cứ ở trong lòng cô.
Liên Hảo ngây ngốc, tham lam ngắm nhìn khuôn mặt này.
"Giọt" một tiếng làm cả hai bừng tỉnh, máy tính ở giữa khuya tự động bật chế độ an toàn, đèn màu lam một vòng rồi một vòng chuyển động, vài giây sau lại yên tĩnh.
Trong mấy giây ngắn ngủi ấy.
Lan Đình Phương và Cố Liên Hảo cứ nhìn lẫn nhau như vậy.
"Liên Hảo, em đang làm gì vậy?" Lan Đình Phương không hề cử động.
"Em sợ giọt nước trên tóc rơi xuống đánh thức anh, đang định dùng tay lau đi " Liên Hảo cũng không cử động.
Không gian tĩnh lặng giữa khuya khiến Liên Hảo như quên mất mình đã trưởng thành, đem cô mang về những năm tháng bản thân vẫn còn hồn nhiên vô ưu vô lo.
Tại thời khắc vòng màu lam chuyển động vài giây kia, Lan Đình Phương cảm thấy thời gian dường như đã bị phù phép, một khắc đó, anh cảm thấy trên thế giới này dường như cũng chỉ có anh và Cố Liên Hảo, trong nháy mắt, anh cảm thấy cái tên Liên Hảo này như đang lấp đầy trong trái tim vốn luôn trống rỗng của mình.
Nhưng cũng chỉ trong nháy mắt....
Ánh đèn màu lam đã không còn, ma pháp dường như cũng đã biến mất, cả trái tim lại bắt đầu vắng vẻ, Liên Hảo lại biến trở về thành vợ của anh.
Lan Đình Phương đứng lên, chà xát tay, mang theo lơ đãng hỏi "Mẹ đâu?
Sao không cùng em trở về?" "Mẹ nói nơi này khá xa, ở khách sạn tiện hơn." Liên Hảo máy móc trả lời, chỉ cảm thấy trái tim mình đau âm ỉ.
Anh nhẹ nhàng đáp một tiếng, từ trên sofa đứng dậy, góc áo phất qua mặt Liên Hảo, một lát sau, từ thư phòng vang lên tiếng máy sấy.
Ngày kế, hơn chín giờ, Liên Hảo đứng ở phòng quần áo khoanh tay, phức tạp nhìn Lan Đình Phương, nón lưỡi trai che khuất hơn phân nửa khuôn mặt của anh, bên dưới nón là kính râm.
"Như thế nào?" Lan Đình Phương nghiêng đầu hỏi, anh đứng trước gương, dường như vẫn cảm thấy không hài lòng, tay còn đang tìm tòi trong ngăn tủ đựng kính, muốn tìm ra một cái lớn hơn nữa.
Liên Hảo kiểng chân, tháo nón và mắt kính của anh xuống, thở dài "Anh Lan, anh còn như vậy, khẳng định là mẹ em sẽ nói anh làm quá." Lan Đình Phương lộ ra thần sắc khó xử "Em cũng biết anh chán ghét việc mặt mình bị nhìn giống như động vật trong vườn bách thú mà, bọn nhà báo luôn đem một ít chuyện lông gà vỏ tỏi của anh ra viết thành một bài văn dài." Liên Hảo biết anh chán ghét thế kỷ hai mươi mốt này không chỗ nào là không có camera, cùng với cuộc sống càng ngày càng giải trí hóa.
Truyền thông đối với người nổi tiếng tựa như ruồi bọ gặp được lọ mật, hận không thể ở trên người bọn họ trang bị định vị hệ thống, đem hai mươi tư giờ sinh hoạt cá nhân của bọn họ theo dõi trực tiếp.
Có một lần ở sân bay, Lan Đình Phương chẳng